Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Yêu em thật xui xẻo – Tập 1 – Chương 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 1 : Loài người nguyên thủy

 “Bản mệnh của chị mang điềm
ác, sao Hồng Loan không dịch chuyển, nhân duyên khô cạn, cả đời là bà cô già!”

 

Trời mưa dầm dề, rả
rích…

Cô ngáp dài một cái,
nhìn vào cuốn lịch trên bàn, rõ ràng mình đang sống ở thế kỷ Hai mươi mốt,
nhưng quay lại tiệm sách ảnh nhỏ nơi cô đang làm thêm, tại sao lại xuất hiện
một sinh vật ngoài hành tinh đang đứng trước quầy tiểu thuyết ngôn tình chăm
chú nghiên cứu?

Sinh vật đó, theo đánh
giá bên ngoài, nếu tính theo tuổi tác của loài người thì khoảng sáu, bảy tuổi,
nó mặc một chiếc áo choàng trắng, rộng thùng thình, sau lưng có đeo một chiếc
giỏ gỗ, miệng giỏ được đậy bằng một tấm vải trắng, có thêu phù hiệu thái cực,
vừa nhìn đã biết, nó mang tư tưởng không trong sáng, toàn ý niệm tuyên dương
“âm dương điều hòa vương đạo”, nghiễm nhiên là hình mẫu một tiểu đạo đồng.

Lúc này, nó đang cầm một
cuốn tiểu thuyết ngôn tình vô cùng phù hợp với khái niệm “âm dương điều hòa và
nguồn gốc vạn vật”, say mê nghiền ngẫm bất chấp ánh mắt từ mọi người xung
quanh, đến những đoạn gay cấn, nó còn đưa ngón tay lên miệng cắn cắn một cách
vô thức…

Này này này… không nhầm
đấy chứ? Tuy cô luôn tin câu nói “khách hàng là Thượng Đế” nhưng với giới tính,
tuổi tác, thêm vào đó là cách ăn mặc của “cậu bé Thượng Đế” kia thật không nên
chọn loại sách đó rồi xem đến mức hăng say như vậy mới đúng… Hơn nữa, nó không
nhìn thấy cái biểu tượng 18+ khiến người ta tuyệt đối không dễ gì bỏ qua ở trên
bìa sách sao? A Di Đà Phật…

Thôi chẳng thèm nhìn
nữa, vừa quay đầu đi, cô chuyển thẳng ánh nhìn ra ngoài cửa kính, chuẩn bị ôm
bầu tâm sự buồn tủi, thưởng thức cơn mưa phùn lất phất ngoài trời, ồ, thời tiết
này thật thích hợp biết bao với cảnh trời đất thương cảm, lòng người buồn chán,
kêu trời thán đất, chỉ là… bên ngoài cửa sổ còn một sinh vật ngoài hành tinh cỡ
lớn nữa đang đứng như trời trồng, quay lưng về phía cô.

Chiếc áo trắng rộng
thùng thình quen thuộc…

Cái giỏ lớn bằng gỗ đeo
ở sau lưng… sao lại quen như vậy nhỉ?

Và cả chiếc phù hiệu
thái cực trên tấm vải trắng đậy trên cái giỏ đó nữa… có thể đừng quen thuộc như
vậy không?

Sinh vật ngoài hành tinh
to lớn dường như cảm thấy sau lưng có ánh mắt kỳ dị đang hướng về phía mình,
đôi giày vải dưới chân chầm chậm di chuyển trong mưa, chiếc ô trong tay nghiêng
nghiêng, chắn ánh nhìn của động vật kia, đầu hơi xoay một chút, lộ ra chiếc cằm
hình vòng cung đầy đặn, một giọt nước mưa men theo chiếc cằm đó chảy xuống,
lướt qua, rồi nhanh chóng trôi tuột xuống mặt đất.

Phi lễ vật thị[1], thấy đẹp thì mờ mắt, cứ coi như mình háo sắc, cũng phải tìm một
người bình thường, chứ không phải là loại sinh vật ngoài hành tinh như thế… Đây
chính là đạo đức nghề nghiệp cơ bản…

Cô đứng thẳng cổ, ép đầu
mình quay lại phía trước quầy, thằng nhóc tay cầm cuốn sách, chạy đến trước
quầy, kiễng đôi chân mang giày vải và ngẩng gương mặt chẳng biết vì sao lại đỏ
ửng kia lên, nhoẻn cười vô cùng thân thiết, cậu ta dùng chất giọng ngọt ngào
hoàn toàn chẳng hợp chút nào với vẻ ngoài của mình, nói:

“Chị à, chị có biết nhị
hoa rốt cuộc là cái gì không? Tại sao bọn họ đều nói nó rất ngon?”

“…”

“Trên núi chỗ em cũng có
rất nhiều hoa, mật hoa rất ngon, nhưng mà trong sách lại nói là nhị hoa ngon
hơn cả mật hoa.”

“…”

“Chị à? chị có khỏe
không? Sắc mặt của chị nhìn rất đáng sợ…”

“…”

“Rầm, bụp.”

“Chị à, chị ngồi xuống
đất làm gì thế?”

“Ê, chú bé này…”

“Tên của em là Phạn
Đoàn[2].”

“…”

“Bố em nói, lần đầu nhìn
thấy em là đúng lúc ông thấy trên bàn có hai nắm cơm, cho nên đặt luôn tên em
là Phạn Đoàn, phải nói bố em cũng thật thiếu trách nhiệm, đặt tên cho em quá
tùy tiện, nếu như lúc đó vừa hay trên bàn của ông bày ba đậu[3], vậy chẳng phải
tên em sẽ là Hạ Ba Đậu[4] sao.”

“… Tội lỗi…”

“Chị à, chị cũng cảm
thấy rất không nên thế phải không? Ý… sắc mặt của chị lại xanh hơn chút nữa
rồi…”

“Chú bé Phạn Đoàn này…
cậu có nhìn thấy cánh cửa kính bên kia không?”

“Vâng, nhìn thấy, trong
suốt, vừa rồi em ở bên ngoài có nhìn thấy chị.”

“Người đứng bên ngoài
kia là… sư huynh của cậu?”

“Đó là bố em.”

“…”

“Chị à, chị vẫn khỏe
chứ? Sắc mặt của chị càng lúc càng khó coi đó.”

“… Bố… bố cậu?” Cô đưa
ngón tay trỏ run rẩy chỉ ra ngoài cửa, nếu như tính theo tuổi của loài người
thì sinh vật ngoài hành tinh kia không quá hai mươi.

“Đúng vậy, bố em.”

“Hơ… hơ hơ… vậy… phiền
cậu… đến mở cánh cửa đó, đi ra ngoài, rồi giúp tôi đóng nó vào… Cảm ơn! Làm phiền
cậu rồi.”

“Chị à, có phải là chị
bảo em cút đi không?”

“… Đó là cậu nói, không
phải tôi…”

“Ứ ừ, không được đâu.”
Phạn Đoàn khom người, giơ ngón trỏ khua khua trước mặt cô. “Chị là đầu mối quan
trọng để bọn em tìm được ‘thằng cha kia’.”

“… Cậu… cậu muốn làm gì?
Tôi… tôi biết hai sinh vật ngoài hành tinh các người lượn lờ ở đây lâu như vậy
cũng chẳng có ý gì tốt… Tôi mặc kệ các người là vây cánh của tổ chức nào trên
trái đất, hay là bọn chuyên bắt cóc xử nữ[5] đem đi cúng tế ma quỷ loạn
phái, tôi nói cho cậu biết… tôi rất thân với đội trưởng đội bảo vệ của khu phố
này… cậu… cậu chớ tùy tiện đến đây… cái thằng cha gì gì đó mà cậu nói, tôi
tuyệt đối không quen!” Cô tiếp tục giãy giụa dưới đất, hai tay thì tạo tư thế
che chắn trước ngực.

“Chị à, chuyện chị là xử
nữ không nhất thiết phải nói lớn thế đâu.” Thằng nhóc tốt bụng nhắc nhở cô một
tiếng, rồi quay người đặt chiếc giỏ xuống, gỡ tấm vải thái cực ra, cho tay vào
trong lục tìm.

Cô nuốt nước bọt đánh
“ực” một tiếng, biết đâu thằng bé lại lấy ra một thứ gì đó như “Nhất nhật tang
mệnh tán” hay “Thất bộ đoạn hồn”…, cô co cẳng toan bỏ chạy, nhưng bên ngoài cửa
kính kia còn có một người cứ đứng bất động như trời trồng, quay lưng về phía
cô, khuôn mặt hơi rủ xuống, chiếc ô che mưa chắn gió đó vẫn được giữ nghiêng, chỉ
để lộ ra chiếc áo dài đang chảy nước ròng ròng.

[1] 非礼忽视: câu nói của Khổng Tử, nghĩa là
không nhìn những thứ không hợp lễ.

[2] Cơm nắm.

[3] Một loại đậu ở
Việt Nam không có.

[4] Đậu rụng.

[5] Người con gái
còn trinh trắng.

     
  Anh ta hoàn toàn không thay đổi tư thế. Trong mắt cô, tư thế này sao mà
giống mấy tên sát thủ giết người không ghê tay trong sách thế, cô thề là cô đã
nghe thấy những âm thanh của một trận chiến giống như trong một cuốn tiểu thuyết
võ hiệp, khi giết tên BOSS cuối cùng, khi cô đang ở cấp LEVEL 0 đụng phải tên
cuối cùng và chết chóc! Không phải là trời định hôm nay cô có tai họa đổ máu
chứ? Dương thọ đã tận? Không thể nào! Nghĩ lại cả đời cô yên ổn, thuận lợi,
đường đời thênh thang, sức sống tràn trề, bảy, tám giờ sáng mới mở mắt ra, làm
sao có thể quen nhân vật cỡ bự của bọn yêu ma loạn phái này chứ?

“Chị à, nói dối sẽ bị
trời phạt đó.” Vừa nói bàn tay nhỏ như chiếc màn thầu của nó vừa chìa ra trước
mặt cô, trong tay nó không phải là bình thuốc Hạc đỉnh hồng, không phải là ám
khí giết người vô hình, càng không phải là vũ khí Sinh học cỡ lớn, mà là một
bức ảnh… Trong ảnh là một thằng cha rất thiếu giáo dục, với nụ cười không đàng
hoàng… Thằng cha này… cô quen… không những quen… mà còn rất rõ, không, phải nói
là… hận đến tận xương tủy…

“Chị à, chị thật sự
không quen người này sao?”

“…”

“Ông ta tên Hồ Thước,
quán xem tướng số ở đầu đường phía đông là ông ta mở nhưng mà mấy ngày trước có
thím họ Lưu nói cho em, vì ông ta bói toán bừa bãi, ghép bừa nhân duyên, khiến
người ta lấy nhầm vợ, giờ đang bị người ta truy sát, cho nên cái quán đó đóng
cửa lâu lắm rồi.”

“…”

“Nhưng mà ông ta có
người con gái tên là Hồ Bất Động, làm thêm trong tiệm sách ảnh ở đầu đường phía
tây này, sách trong tiệm đó đều là sách có hại cho sức khỏe và sự trưởng thành
của trẻ em nên thím tuyệt đối không bao giờ cho con gái mình vào tiệm sách
này…”

“Khốn kiếp! Con gái nhà
cô ta hôm qua còn mượn ở chỗ của chị đây một cuốn Tiểu mẫu đơn dâm đãng, bọc ra ngoài bằng cái bìa Giám định và thưởng thức
thơ từ
 rồi ôm về!”

“Chị à, chuyện đó không
quan trọng… quan trọng là… rốt cuộc chị có quen bố chị không?”

“… Xin cậu, đừng dùng
thái độ nghiêm túc như vậy để hỏi cái vấn đề mà khiến tôi nghe xong chỉ muốn
đánh cho cậu một trận…” Cô hất hàm, vòng tay trước ngực, tận dụng tối đa ưu thế
áp đảo rõ ràng về chiều cao để nhìn thằng nhóc trước mặt. “Tôi nói cho cậu
biết, cứ coi như Hồ Thuyết[1] là bố tôi, tôi cũng chẳng thân thiết gì với
ông ta. Tôi không biết ông ta đã làm chuyện tồi tệ gì với cha con cậu, đại khái
như nói cha cậu khắc vợ, nói cậu khắc mẹ, sau đó khiến gia đình cậu ly tán.
Xong chuyện, ông ta phủi mông bỏ đi, những chuyện thất đức như thế chẳng có gì
bất ngờ cả, nhưng cậu đừng cho rằng có thể tìm được manh mối của ông ta từ chỗ
tôi, tôi hoàn toàn không bao che, ông ta trước giờ đến không hình đi không dấu,
nếu tóm được ông ta, tôi nhất định sẽ là người đầu tiên xông lên bóp chết kẻ đã
hủy hoại cả đời mình!”

“Chị à, cứ coi như ngay
từ đầu chị đã nhìn trộm bố em, nhưng rất xin lỗi phải nói với chị, mẹ em vẫn
còn sống rất khỏe mạnh, chị đừng nguyền rủa bà ấy nhé, lần này em xuống núi
chính là để tìm người nhà của bà ấy.”

“Tôi… tôi… chỉ là tôi
thấy anh ta cứ đứng mãi ở đó rất lâu mà chẳng động đậy gì…”

“Quen rồi mà, nói về
đứng bất động thì bố em giỏi nhất đấy, bố thường xuyên đứng trên đỉnh núi, mỗi
lần đều đứng đến cả canh giờ, cứ như thể đang trầm tư suy ngẫm vấn đề trọng đại
nào đó nhưng mỗi lần hỏi ông ấy đang nghĩ cái gì, ông ấy đều ngẩn ra một lúc
lâu rồi mới trả lời ‘không biết’.”

“… Tôi không có hứng thú
tìm hiểu đời tư của người đã có vợ, tan làm rồi tôi phải về nhà nấu cơm.”

“Vâng, cũng được, em và
bố em cũng đói rồi.” Thằng nhóc Phạn Đoàn đeo cái giỏ lên, phủi phủi áo.

“Ai nói sẽ nấu cơm cho
hai bố con các cậu ăn chứ, tôi muốn nấu những món ăn ngon cho người làm việc
chăm chỉ, lao động nỗ lực là tôi đây này!”

Thằng nhóc Phạn Đoàn
trầm ngâm một lát, sau đó nghiêm túc đi đến trước mặt cô, làm bộ hết sức thông
cảm, ngước đôi mắt hấp háy, dễ thương, đáng yêu nhìn cô, nhìn đến mức cô đành
nuốt giận, thuận miệng chất vấn luôn về trình độ học vấn của người đàn ông đang
trầm tư đứng trước cửa kia, có lẽ cô đoán được anh ta ngày ngày đứng trên đỉnh
núi trầm tư cái gì rồi… có lẽ là đang nghiên cứu đứa trẻ này là con của ai.

“Này, chị à, bố chị nhất
định đã nói cho chị biết, bản mệnh của chị không tốt, sao Hồng
Loan[2] không dịch chuyển, nhân duyên khô cạn, cả đời là bà cô già chứ?
Hử?” Hồ Bất Động lúc ấy đang ngó nghiêng khắp nơi, toan tìm một chiếc chổi để
quét tên khách không mời mà đến kia ra khỏi cửa thì bỗng nghe tiếng “hử” cuối
cùng được cố ý kéo dài khiêu khích của cậu bé thì không thể không chú ý.

Mấy chữ vận mệnh không
tốt, sao Hồng Loan không dịch chuyển, nhân duyên khô cạn, thực sự khiến cô phải
lưu tâm.

“Nếu như em nói, có thể
giúp chị phá bỏ cái vận mệnh này thì sao?”

“… Cậu? Miệng còn hôi
sữa, vắt mũi chưa sạch!” Hồ Bất Động vẻ khinh khỉnh

“Em miệng còn hôi sữa,
vắt mũi chưa sạch nhưng bố em đã trưởng thành rồi. Sao nào? Chị có muốn thử
không?”

“…”

“Bố! Chị này nói sẽ giữ
chúng ta lại!” Chưa kịp để cô phản bác, thằng nhóc đã kéo cửa kính ra, đến
trước mặt cái bóng người đang đứng ngoài đường kia, cất giọng nói non nớt.

“Này! Chị mày vẫn chưa
đồng ý mà!” Cô vội giơ tay định tóm lấy thằng nhóc nhưng nhìn thấy gã người lớn
đứng một mình trong mưa gió kia đang từ từ quay người lại. Thằng nhóc chạy lại
ôm chầm lấy anh ta, anh ta dựng chiếc ô giấy thẳng lên để thằng nhóc đứng nép
vào. Anh ta nhẹ nhàng ngẩng đầu, điềm nhiên quan sát cô gái đang chạy đến đuổi
theo con mình.

Cô bị ánh mắt của anh ta
khiến cho sợ hãi co rúm lại, sau đó tim bỗng đập thình thịch khi đối diện gương
mặt nãy giờ vẫn giấu sau chiếc ô kia, nhất thời cảm thấy mình đuổi theo con
trai người ta như vậy thực là vô lễ với mỹ nam, liền lập tức thu tay, đứng im,
e ngại nhìn đi chỗ khác. Chợt cô phát hiện cửa hàng bánh mỳ sau lưng anh ta,
khách mua chen chúc, người nào người nấy cũng ngắm nhìn mỹ nam còn say đắm hơn
cả mình… Bởi thế, cô dần lấy lại bình tĩnh…

“Bố, rất nhiều người
đang nhìn bố.” Thằng nhóc Phạn Đoàn giật giật áo choàng của bố mình, chỉ vào
đám người ngốc nghếch như Hồ Bất Động, không biết họ đã đứng trong tiệm bánh mỳ
này bao lâu rồi.

“Ừ!”, một giọng nói vang
lên nhẹ nhàng như bay.

“Nhưng, sao bố cứ nhìn
mãi chỗ bánh mỳ đó thế?”

“Ừ!” Này, này, này! Việc
làm mất hình tượng như thế, có cần thiết phải dũng cảm thừa nhận như vậy không?

“Con đói rồi, bố đói
không?”

“Ừ!” Liệu anh ta có thể
nói một câu gì khác để chứng minh với cô, mình vẫn là người bình thường không?

“Chị Hồ nói muốn đưa
chúng ta về nhà!”

“…” Lần này anh ta không
“ừ” mà chỉ nhướn mày nhìn về phía cô, ánh mắt hồ nghi như đang hỏi: cô là thứ
gì, ở đâu chui ra vậy? Này, này, này, làm
rõ một chút được không, bọn họ mới chính là cái “thứ gì” đột nhiên xuất hiện
mới đúng!

“Này, này, này, chớ thấy
người sang bắt quàng làm họ, chị Hồ, chị Tiêu gì chứ? Chị đây còn chưa đồng ý
đưa hai người về mà, nhìn hai người bộ dạng kỳ quái… hành vi thì mờ ám, ai biết
được mang hai người về rồi lại có ma quỷ tà phái nào đến quấy nhiễu tôi cơ
chứ!”

Đang bị thằng nhóc ôm
lấy, anh ta chỉ khẽ nhếch miệng, không vội trả lời mà tiếp tục nghe cô phát
biểu cao kiến.

“Tôi hoàn toàn chẳng
liên quan gì đến đám người trên núi, tách biệt xã hội, các người lúc nào cũng
bang bang phái phái, tu tiên dưỡng đạo rồi còn sinh con ngoài giá thú nữa chứ.”

Thằng nhóc Phạn Đoàn
nhìn nụ cười trên môi bố càng lúc càng rõ. Ngoài trời lạnh dần, cậu bé thu
người nép vào bố, nuốt nước bọt, chờ bố mình mở miệng nói câu đầu tiên.

“Thật không?”

Chỉ hai chữ vỏn vẹn
nhưng âm thanh nhẹ bẫng, êm ru như gió, khiến Hồ Bất Động gần như ngây dại.
Nhưng đến câu thứ hai thì hoàn toàn ngược lại:

“Tôi cảm thấy, cô có tóc
hay không cũng vẫn giống nhau, rất dễ nhận ra.”

“…”

“…”

Đáp lại anh là hai tiếng
nghẹn ứ trong cuống họng…

Cái gì gọi là có hay
không có tóc đều dễ nhận ra chứ? Ý của anh ta là… anh ta đã gặp cô ở đâu ư? Hay
là… anh ta nói cô không có tóc? Không… không thể nào! Lẽ nào… chuyện quá khứ
của cô… đã bị phanh phui rồi sao?

Tội lỗi quá!

1 Trong tiếng Trung chữ
“Thước” và “Thuyết” đồng âm, tác giả chơi chữ. “Hồ Thuyết” nghĩa là nói linh
tinh.

[2] Sao Hồng Loan:
sao chủ hôn nhân.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+