Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Yêu em thật xui xẻo ( Tập 2 ) – Chương 26 – Phần 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

“Cùng với thiếu chủ chưởng môn nhà ông đi hẹn hò.”
 
***
 
Trường dạy nghề chẳng có tiền đồ và trường Tiểu học nổi tiếng chỉ cách nhau một con đường. Học sinh của trường dạy nghề vẫn như ngày thường, ăn mặc cổ quái lập dị, còn học sinh trường Tiểu học nổi tiếng thì luôn giữ cái khuôn mặt thuần khiết, được đưa đón bởi những chiếc xe hơi cao cấp.
 
Vốn dĩ nước sông không phạm nước giếng, cũng như con đường lớn và cầu độc mộc vậy. Quan hệ đẹp đẽ đó, đột nhiên bị phá hoại hoàn toàn khi có hai đứa học sinh khác loại đứng hai bên đường lớn, như những cái gai, tính toán ân oán với nhau.
 
“Em mặc kệ là chị với cái anh Nhất Nhị Tam Tứ Ngũ cười rất đen tối kia là tình cũ khó quên hay là tình thừa chưa dứt, hay là chết rồi sốn
 
g lại. Chị đề phải rửa tai sạch sẽ mà nghe kĩ cho em, tính nhẫn nại của em chỉ đến thế này mà thôi, đừng có ép em phải treo ngược chị lên tra tấn một trận, chị nếu như dám cùng với anh ta ở trước mặt em mà làm trò xằng bậy, lén lút trao nhận, đầu mày cuối mắt, em sẽ…”
 
“Dừng, dừng, dừng! Hạ Phạn Đoàn, em dừng lại ngay cho chị!” Hồ Bất Động đeo túi xách chéo sang một bên, đưa tay bịt cái miệng chẳng chút kiêng nể kia. Đùa à, trước cổng trường học của mình, bị một học sinh Tiểu học chỉ vào mũi chửi cho tối mặt còn dám học lại trường này nữa không, cô chỉ hỏi thăm một chút thôi mà. Hôm qua sau khi cãi nhau không biết tâm trạng của sư thúc nhà cô có phải đã tốt hơn rồi không. Phạn Đoàn này, sam mà lại nhiều lời thế chứ. “Em bớt thêm mắm thêm muối đi được không, chị hỏi em là thật lòng đó!”
 
“Em nói cũng là thật lòng đó, tuy bố em một chữ cũng không nói, nhưng biểu cảm của ông chính là muốn em truyền đạt đến chị.” Hạ Phạn Đoàn đeo ba lô nhìn cô một cái: “Chị Hồ, rốt cuộc chị có thích bố em không?”.
 
“Chị…”, cô ấp úng nói một câu, lúng búng mãi trong miệng.
 
“Chị ấp a ấp úng nói gì vậy?”
 
“Chị thích…” Lẩm bẩm, lẩm bẩm.
 
“Chị thích thì mau theo đuổi đi!”
 
“Nhưng chuyện này không nằm trong kế hoạch!”
 
“Chị kế hoạch cái gì chứ? Đi tìm bố em cãi nhau một trận, cãi không thắng thì chạy mất hút, sau đó lại tìm bạn trai cũ, bảo anh ta đến ‘nói chuyện tâm tình’ với bố em, cuối cùng thì vứt bố em một mình trong phòng đến phát mốc ra?” Một kế hoạch ngớ ngẩn, đừng có nói với cậu, đây chính là cái kiểu muốn bắt thì cố tình thả, ngăn cản trước, khuyến khích sau, phá trước, lập sau trong truyền thuyết đấy nhé.
 
“Chị có thể giải thích, hôm qua là chị không cẩn thận đụng phải Nhất Nhị, sau đó anh ấy nói tiện đường, nên muốn giúp chị đổ rác, thế nên chị cũng tiện đường đi nhờ xe của anh rể anh ấy về, vậy… Em có nhất thiết phải dùng anh mắt ‘nhìn người lạc lối’ đó nhìn chị không?” Cái lý do của cô tệ hại đến thế hay sao? Nhưng mà, cũng nh được ngồi trên chiếc xe ngày hôm qua, cô mới hiểu rõ được một số chuyện, cũng không thể coi cô là hoàn toàn không hối lỗi.
 
“…”
 
“Được… được rồi, chị sai rồi, chị thừa nhận lỗi lầm, chị thực sự đang rất nỗ lực mà. Tối qua vừa về đến nhà, chị đã lật lại toàn bộ đống tiểu thuyết ngôn tình quý báu, đặc biệt chọn những cuốn tiểu thuyết nữ phải theo đuổi nam để xem.” Quyết tâm rất lớn phải không?
 
“Ừm! Có thu hoạch gì không?”
 
“Chẳng có thu hoạch gì!” Cô thả lỏng vai, thở dài một cái.
 
“Hả? Sao lại một chút thu hoạch cũng không có?”
 
“Bởi vì, chẳng có cuốn tiểu thuyết nào dạy người ta theo đuổi sư thúc nhà mình cả. Thông thường, loại tiểu thuyết như thế sẽ bị xếp vào loại bị cấm, không được lưu hành.”
 
“Chị cứ tiếp tục nói những lời thừa như vậy làm gì.”
 
“Chị là nói thật lòng mà! Em lại chẳng phải không biết, nữ theo đuổi nam trong tiểu thuyết ngôn tình đều là nữ sinh thầm yêu nam sinh trong khoảng hai chương đầu, trong hai chương tiếp theo thì nữ sinh lại tình sâu dạt dào âm thầm dâng hiến, đợi kết thúc bốn chương rồi, nữ chính mới bắt đầu tức giận, đơn giản là vứt bỏ tất cả, đột nhiên mất tích, khiến nam chính hoảng hốt nhận ra tình cảm của mình, quay lại theo đuổi nữ chính. Sáu chương còn lại chỉ toàn là dạy nam theo đuổi nữ, căn bản chẳng có tác dụng gì với chị cả!” Hồ Bất Động chán nản, thõng vai xuống. Những tiểu thuyết ngôn tình thời đại công nghiệp này, dạy toàn là thứ vớ vẩn, khổ cho cô không thể học rồi áp dụng được những thứ như thế.
 
“Vậy chị chỉ xem bốn chương trước chẳng phải được rồi sao!”
 
“Muốn làm theo những gì trong bốn chương đầu thì cũng phải mất đến hai năm trở lên, mười năm trở xuống. Em định phán chị bị phạt vô thời hạn hay sao? Cứ coi như chị có lỗi với bố em hơn nữa, cũng không cần phải theo đuổi lâu như vậy chứ! Chị không muốn đâu! Chị đang tìm phương pháp tốc chiến tốc thắng!” Hơn nữa những nữ chính yếu đuối kia, ngoài liếc mắt đưa tình, lấy thân dâng hiến thì chẳng có thêm chiêu thức nào khác. Mà những chiêu thức này đem áp dụng với một tiên nhân như thế, xem ra sẽ chỉ nhận được ánh nhìn khinh bỉ và liền bị vứt bỏ mà thôi. Cho nên, chưa đến lúc bất đắc dĩ, cô nhất định phải vượt qua nguwòi đi trước, sáng tạo ra một chiêu thức theo đuổi đàn ông độc nhất vô nhị!
 
“Vậy cũng đúng, cũng không có thời gi¬an cho chị theo đuổi đến mấy năm, nhiều nhất cũng chỉ có thời gi¬an mấy ngày cho chị mà thôi.” Hạn Phạn Đoàn lẩm bẩm trong miệng, như có ý gì đó.
 
“Cái gì mà chỉ có mấy ngày?” Người nào đó nắm bắt được ngay điểm lạ lùng trong lời nói của tiểu quỷ: “Mấy ngày sau thì anh ấy định làm gì? Bán thân? Bà chủ cuối cùng cũng quyết định ép anh ấy bán đêm đầu tiên của mình rồi sao? Chị biết ngay là nữ ma đầu đó sẽ không bỏ qua dễ dàng cho chị thế mà”.
 
“Không phải đâu!” Phạn Đoàn xua xua tay: “Em đã sớm nói với chị rồi, bố và em sẽ quay lại trên núi”.
 
“… Quay, quay lại núi là sao?”
 
“Chính là về nhà đó.”
 
Gay rồi, cô quên mất, anh còn có một ngọn núi có thể quay lại, còn có sở thích tiên nữ tắm rửa nữa. Cô đã nghĩ rằng anh sẽ luôn ở một chỗ mà đợi cô theo đuổi, vậy mà anh lại muốn quay về trên núi để làm tiên nhân. Hồng trần thì không tốt sao? Tuy gặp phải cái thứ như cô, đích xác chẳng phải là chuyện gì tốt, nhưng, cô ít nhất cũng khiến cho cuộc sống của anh có nhiều thay đổi, có thêm nhiều màu sắc, tốt hơn nhiều so với việc ở trên núi thanh tâm quả dục, ngây ngây ngô ngô. Hơn nữa dòng suối ấm áp đó đã bị khai thác, biến thành khu du lịch rồi còn đâu. Anh cứ ở trong nhà cô miễn cưỡng làm “tiên nam tắm rửa”, tàm tạm như vậy cũng được mà. Ồ, đúng rồi, anh vì muốn cho cô biết, anh không phải là người dễ bị ức hiếp, nên đã dọn ra ngoài rồi, lần này đến tiên nam tắm rửa cũng không có nữa.
 
“Nhất định phải quay về sao? Trên núi đó không có kem, không có tiểu thuyết ngôn tình, không có con gái đâu. Em hãy nũng nịu bố em, năn nỉ bố em đi, bảo ông ấy… ừm… ở lại đây cùng với em.” Những câu như “linh đạo vô tình người có tình”, “chỉ muốn được là uyên ương không cần làm thần tiên”, lẽ nào anh đều chưa từng nghe qua sao? Đây là đạo lý cả mấy nghìn năm, người ta không muốn làm thần tiên, chỉ nguyện làm uyên ương để được bên nhau thôi!
 
“Em đã đem tất cả ‘nũng nịu’ có thể làm cả đời để năn nỉ ông ấy, mới được xuống núi tìm mẹ đấy.” Giọng nói của Phạn Đoàn vì nhắc đến mẹ mà thấp xuống một chút, “Hơn nữa, bây giờ em cũng tìm được mẹ rồi, cho nên, em không có lý do gì để ở lại đây nữa, nhất định phải cùng bố em trở lại trên núi thôi”.
 
“Vậy nếu bố em không quay về được thì sao?”
 
“Chị Hồ, chị coi bố em là tên ngốc sao, bà chủ muốn níu giữ bố em, đó căn bản là điều không thể, bố em vốn dĩ chẳng kí với bà ấy cái hợp đồng nào cả. Chẳng qua là vì…” Đầu ngón tay Phạn Đoàn chọc chọc vào mũi cô. “Vì muốn ‘đào bức tường’ này của chị nên mới chạy đến câu lạc bộ trai bao, học cái cách khiến cho phụ nữ vui lòng!”
 
“…” Người nào đó bị chỉ vào mũi liền nheo nheo mắt lại: “Vậy bây giờ anh ấy vừa mới đào được một nửa, đã định vứt xẻng chạy lên núi là ý gì chứ?”. “Loại trước bỏ sau”, chính là ý này sao?
 
“Ai bảo chị cứ như hố phân bằng đá vậy, vừa thối vừa cứng, thật là khó đào. Hơn thế nữa, bố vẫn còn rất nhiều việc phải làm ở trên núi.” Bố tốt xấu gì cũng cố gắng đào liên tục, nhưng ai bảo chị đáng chết lại tên là Bất Động chứ? Xí, đào mãi mà vẫn cứ “bất động”, đào đến bây giờ cũng vẫn không được mà!
 
“Nhiều việc ư! Anh ấy nhiều việc cái gì chứ? Việc của anh ấy là mỗi ngày phải chạy chơi lung tung trên núi hay sao? Hay là phải suốt ngày tìm kiếm thảo dược, hoặc ngây dại lấy sách đi kê chân bàn?”
 
“Ông ấy đúng là rất nhiều việc. Chẳng lẽ bố chị, sư bá của em, chưa hề cho chị biết, bố là thiếu chủ chưởng môn Huyền Phái của bọn họ sao?”
 
“Có nhắc qua, chị biết sư phụ của bọn họ đem cái vị trí dở hơi đó truyền lại cho anh ấy, nhưng vậy thì sao chứ? Thời đại nào rồi, ai còn để ý chuyện anh ấy là chưởng môn chạy từ trên núi nào xuống chứ! Cái gì mà phái của bọn họ? Chẳng phải chỉ có hai người là bố chị với bố em và vài ba con mèo nhỏ hay sao? Lại còn cái gì mà thiếu chủ chưởng môn nữa, chị thấy chi bằng làm VIP của câu lạc bộ trai bao còn có sức ảnh hưởng hơn.”
 
“…”
 
“Em há miệng to như vậy là có ý gì chứ?”
 
“Bố chị chính xác là nói với chị như vậy à? Huyền Phái của bố em tốt xấu gì cũng là đại phái xem số mệnh lớn số một số hai. Cứ đến cuối năm, chỉ riêng đại biểu của các nhánh phái ở các nơi lên núi gặp bố em đã có đến mấy trăm người, làm sao qua miệng của bố chị lại biến thành vài ba con mèo thế?”
 
“Cái… cái gì? Mấy trăm người?” Còn, còn chỉ là đại biểu mà thôi? Làm gì vậy, sao mà càng nghe càng giống như đại hội cổ đông chia lợi nhuân vào cuối năm của một công ty lớn vậy? Vì sao bố cô khi nói cho cô, lại dùng ngữ khí rất khinh miệt, còn nói, thời đại nào rồi, chưởng môn của phái có vài ba con mèo nhỏ, ông ta chẳng thèm.
 
Ông Trời ơi, sự đố kị của đàn ông thật đáng sợ, hai cô luôn cho rằng cái bang phái gì đó của bố cô chắc chắn là rất mất mặt, cái danh sư thúc kia, đại khái cũng chỉ là cái danh xưng thối tự phong mà thôi, cô có muốn đùa cũng không dám đùa với cái đại bang phái số một số hai kia của bọn họ.
 
“Đúng rồi, hơn nữa vùng đất từ đỉnh Thanh Loan ở lưng chừng núi trở lên đều thuộc sở hữu của Huỳnh Phái, điểm này chị biết rồi chứ.” Phạn Đoàn hùng hồn, đầy lý lẽ, tiếp tục nói. Vào mỗi dịp cuối năm, các vị sư thúc bá đều đến đó, nhưng mỗi lần đều không có Hồ Thước, bố của Hồ Bất Động. Xem ra việc này chính là nguyên nhân trực tiếp khiến tiểu sư muôi của cậu hoàn toàn không biết sư thúc đại nhân của chị ấy là nhân vật như thế nào. “Chỉ có vào mỗi dịp cuối năm, Huyền Phái mới mở cửa núi để người bên dưới đi lên, chuyện này chị cũng không biết sao?”
 
“Biết chứ, chỗ cửa núi đó chẳng phải luôn có lớp sương khói dày đặc không biết ai giẳng ra sao, nghe nói là đi thế nào đều vẫn sẽ quay lại vị trí cũ, chỉ đến cuối năm, lớp sương khói dày đặc kia mới biến mất trong khoảng nửa tháng, để người ta lên núi bái kiến cao nhân.” Khi làm ni cô, cô đã từng nghe thấy tin đồn này. Quả nhiên tin đồn này mang màu sắc rất huyền bí, nhưng cô đâu phải là người ưa mấy thứ huyền bí cơ chứ, vì thế những chuyện dở hơi này cô nghe xong là quên luôn, căn bản là lười chẳng buồn truy cứu, chỉ bấm ngón tay, đợi ngày được ăn thịt trở lại.
 
“Lớp sương khói dày đặc gì đó kia đều là do bố em, sư thúc của chị giăng ra đó.” Chính là không muốn để những người kia vài ba ngày lại chạy lên núi làm phiền đến sự thanh tịnh của ông.
 
“Phụt!”
 
“Những người lên núi bái cao nhân kia đều là người trong phái.” Mỗi người đều là sư thúc, sư bá của cô, người có thân phận lớn hơn một chút chính là sư thúc tổ của cô.
 
“Phụt!”
 
“Cao nhân kia, thì không cần em giới thiệu nhiều chứ? Chính là ‘tiên nữ tắm gội’ mà chị nhìn lén được đó.” Chính là sư thúc đại nhân sống ở nhà chị mấy tháng trời, bị chị đùa bỡn, ức hiếp suốt mấy tháng trời đó. Tối qua lại còn cãi nhau với chị một trân nữa. Haizzz, nói thật lòng, hình ảnh của bố trước mặt chị, nhìn thế nào cũng thấy còn kém cao nhân rất xa.
 
“Phụt!”
 
“Bố rất ghét việc cuối mỗi năm bọn họ lại muốn lên núi làm phiền ông, phá hoại sự yên tĩnh thanh tịnh của ông. Nhưng thật đáng ghét, đây lại là quy định của sư tổ để lại, bố cũng chỉ đành nhẫn nại làm theo. Cuối mỗi năm, bố lại phối hợp phô diễn một lần, nghe bọn họ lải nhải về những thứ thiên lý luân thường, còn đề cập về vấn đề lợi tức của các chi môn phái. Cũng còn may là bố em có thể bước vào trạng thái ngây dại bất cứ lúc nào, có bản lĩnh chuyển sang trạng thái trống rỗng, như vậy mới không bị bọn họ niệm chết. Nhưng mà, sau đó bố đều lấy mấy thứ thiên lý luân thường đi làm đồ kê bàn hết, những con số báo cáo tài chính kia, phía sau bất luận là có bao nhiêu số không, bố cũng chẳng buồn nhìn lấy một cái. Thực không thể hiểu, các sư thúc, sư bá làm sao vẫn còn nhiệt tình để báo cáo với vị chưởng môn lục căn trong sạch như vậy chứ. Đây đều là những vấn đề ngoài lề, tóm lại là, lần này bố nhất định muốn quay… Này! Chị Hồ, chị muốn đi ư?” Phạn Đoàn nhìn người nào đó đột nhiên sắc mặt tối sầm, nhét toàn bộ những cuốn tiểu thuyết ngôn tình nữ theo đuổi nam vào trong túi, lê bước nặng nề, chuẩn bị bỏ đi.
 
“Không, chị chỉ là đột nhiên cảm thấy mình giống như một con cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga.” Cô máy móc quay cổ lại, khóe môi giật giật, cô cuối cùng cũng hiểu thứ mình muốn theo đuổi là món hàng gì, có tiền, có thế, có nhân duyên. Thượng đế ơi! Trước đây cô ngược đãi anh như vậy, cô tuyệt đối không muốn bị những người liên quan đến anh phát hiện anh từng bị cô ngược đãi tàn nhẫn.
 
“…”
 
“Người và tiên khác xa nhau quá, chị thấy chị vẫn là…”
 
“Khác cái gì mà khác chứ, em đã giúp chị sắp xếp rồi, ngày mai, chúng ta sẽ hẹn hò!”
 
“Hẹn hò? Ai? Em và chị?”
 
“Hừ, cụ thể có ai chị không phải lo, dù gì, đây cũng là lần cuối cùng em giúp chị, nếu như chị còn không cố gắng tranh đấu, chị và bố em mãi mai cũng chỉ có thể người – tiên xa cách, đơn giản vậy thôi!”
 
“Ý gì chứ?”
 
“Chị cẩn thận ‘cận thủy lâu đài tiên đắc nguyệt [1]’!”
 
“Cái gì cận thủy lâu đài?”
 
“Chẳng phải đang nhắc tới đối tượng trước kia của chị sao, em dám khẳng định, anh ta đang muốn bố em!”
 
“Ai? Em nói Nhất Nhị? Không…
 
“Anh ta dùng cái ánh mắt rất quái dị đánh giá bố em, tối qua anh ta còn nói nhỏ bên tai em…”
 
“Nói cái gì?”
 
“Anh ấy nói anh ấy rất hâm mộ bố em, bố em cũng không ghét anh ấy, Nói như vậy là muốn chứng tỏ điều gì?”
 
“…” Chứng tỏ đây là quan hệ nam nữ của thế giới hiện đại, có thể trong một đêm, xuất thay đổi long trời lở đất…
 
Ví dụ như đối tượng trước đây đã từng là người yêu của mình, bông nhiên sau một đêm lại biến thành…
 
Tình địch!
 
Trời ơi…
 
Thế là, căn cứ theo chỉ thị đã được võ trang hoàn tất của Phạn Đoàn đại thần, Hồ Bất Động siết chặt bàn tay, một chân đá tung cửa phòng, chẳng thèm để ý đến ông bố vẫn đang ngồi trên bàn cắn quẩy ăn sáng sắp sửa rơi con ngươi ra ngoài, cứ thế đi thẳng ra cửa, khom người xỏ giày.
 
“Bất Động, con như thế này là đi dọa ai vậy?” Hồ Thước nuốt nửa cái quẩy trong cổ hỏng, hỏi vật thể ngoài hành tinh vừa lướt qua bên cạnh mình, ông ta bắt đầu già đi rồi sao? Con gái của ông ta, con gái của ông ta, đứa con gái sau khi nghe lời ông ta nói linh tinh mà xuất gia, thì đã không còn chút gì gọi là nữ tính nữa. Vậy mà hôm nay, ngoại trừ chiếc áo quây trên người cô ra thì không có vật thể nào giống như loại cho con người ả. lại con mặc một chiếc váy ngắn sẫm màu gắn thêm mấy sợi đăng ten hoa rủ xuống, kết hợp với áo sơ mi trăng có đăng ten hai bên, cổ áo còn đính hai dỉa ruy băng bay bay. Bên ngoài khoác chiếc áo lễ phục tối màu, tay lỡ, không thèm cái khuy, phần thắt lưng được xử lý khá tốt. Mái tóc buông xõa được vuốt lệch sang vai phải, những lọn tóc như cố tình được thả rơi, xõa trên vai. Những sợi tóc ngắn lòa xòa trước trán, rõ ràng đã bị một chiếc kẹp màu bạc kẹp lại gòn gàng. Đáng sợ nhất chính là, cái miệng bóng loáng màu hồng phấn kia, còn bóng sáng hơn cả cái người ăn mấy chiếc quẩy là ông ta.
 
Đôi môi màu hồng phấn bĩu lên, là bởi vì không muốn làm hỏng toàn bộ tạo hình không thích hợp với những lời mắng chửi này. Cô chỉ có thể phát ra giọng nói mang chút khó chịu: “Cái gì gọi là dọa người chứ! Con gái ông là đang muốn ra ngoài hẹn hò. Khốn kiếp, rõ ràng tạo hình thế này rất trong sáng thuần khiết mà!”.
 
“Con muốn hẹn hò cùng ai? Con không phải là bị Duy Mặc trả hàng rồi sao?”
 
“Cùng với thiếu chủ chưởng môn nhà ông đi hẹn hò.”
 
“Phụt!”
 
Cô ném lại một câu hùng Hồ, hất cửa “rầm” một tiếng, bỏ lại Hồ Thước vẫn đang trong trạng thái co giật, con gái ông ta mặc thành ra như vậy đi tìm tên sư đệ lạnh như băng kia để hẹn hò? Ông ta rất khó tưởng tượng được biểu hiện của tiểu sư đệ khi nhìn thấy vật thể trước mặt. Không biết có phải chịu kích thích quá độ không, liệu có phải vừa chạy vừa khóc, hay là khổ sở ngồi xổm xuống đất khóc rống lên không? Bởi vì, mới qua một chút vừa rồi thôi, ông ta đã kích động đến mức rất muốn khóc rồi, thực sự cảm thấy con gái ông trông rất khủng bố.
 
Thôi chết! Ông ta quên không nhắc nhở con gái mình phải dùng biện pháp an toàn rồi. Cứ coi như con gái nhà ông ta chẳng ra làm sao đi nữa, nhưng con gái đang trong gi¬ai đoạn hoàn kim xuân sắc lại lộ ra cặp chân trần đẹp đẽ trơn láng cũng là tội lỗi. Hơn nữa, sư đệ nhà ông ta không ăn đồ ăn chín nhân gi¬an, nhưng ngộ nhữo cái đầu óc bị cửa kẹp kia của cậu ta vừa hay lại có hứng thú với tạo hình sinh vật ngoài hình tinh này của nó thì sao?
 
Nhà ông ta thiếu một tiểu xử nam, vấn đề đó cũng không lớn, nhưng mà thiếu đi một tiểu xử nữ thì lại là vấn đề rất lớn!
 
Kết quả, một tiểu xử nam nhàn nhã lại không hề sáng mắt lên vì sinh vật ngoài hành tinh chậm chạp, đang ra vẻ thục nữ, đi từng bước nhỏ đến trước mặt mình. Anh vẫn đứng ở đầu đường đối diện, ngán ngẩm chờ đợi. Vô tình khi nghiêng, người tự vào cột đèn, anh không cẩn thận lại rơi vào trạng thái thẫn thờ sở trường của mình. Không hề chú ý sinh vật ngoài hành tinh trang điểm cẩn thận kia đang làm cách nào để lăn được đến trước mặt mình. Chỉ khi anh tập trung nhìn lại, mới phát hiện cách mình ba bước chân có một chiếc váy ngắn đang tiến tới. Cái người đang hướng đến phái anh hé môi ra, để lộ nụ cười thân thiện, cái miệng sáng bóng kia trông thật chói mắt.
 
“Ngại quá, để anh đợi rất lâu rồi phải không?” Con gái trong buổi hẹn hò đặc biệt, thường dùng câu mở đầu này, đợi người con trai nói một câu khiến không khí trở nên tốt đẹp, “Không đâu, anh cũng vừa mới đến”.
 
Nhưng mà rất rõ ràng, sư thúc đại nhân của cô đọc hết cả đống sách nhưng lại bỏ qua những cuốn tiểu thuyết ngôn tình, xem nhiều những bộ phim nghệ thuật cơ thể nhưng lại thiếu quan tâm đến những bộ phim thần tượng.
 
Anh thấy cặp mắt kia cứ chớp chớp nháy nháy, không biết đang ra ám hiệu gì với mình, liền cau mày lại, nheo mắt, mơ màng đánh giá cách ăn mặc mang tính thời đại rất mạnh mẽ trên người cô, từ trên xuống dưới, lại từ dưới lên trên. Không thấy có gì là đặc biệt thuận mắt. Chỉ là cảm thấy cô từ đỉnh đầu đến gót chân, không có một chỗ nào thuộc trạng thái bình thường, ngoại trừ cái miệng hồng hồng bóng loáng nhìn rất quen mắt. Thế là cặp môi vẫn mím lại của anh hơi hé ra: “Em ăn xong, không lau miệng, chạy đến đây làm gì?”. Sao cô lại thích ăn những thứ nhiều dầu mỡ như vậy? Bánh rán cũng thích, bắp rang bơ cũng thích?
 
“…” Nụ cười hóa đá, cái miệng màu hồng phấn sáng bóng bắt đầu co giật không ngừng.
 
“Đứng yên, đừng động đậy!” Tiểu xử nam chẳng nói thêm nữa, nâng tay trái lên giữ lấy cằm cô, kéo cô lại gần mình, áp lưng cô vào cột đèn, giữ lấy gáy cô rồi sử dụng một loạt các tư thế tiêu chuẩn đã từng dùng để cưỡng hôn. Anh nâng tay áo vest không biết đáng giá bao nhiêu lên, kéo phần ống tay, ép vào miệng cô, sau đó dịu dàng cử động, ép cô phát ra những tiếng “mm” mờ ám. Rõ ràng trước buổi hẹn hò năm phút, mối quan hệ giữa hai người họ vẫn còn đang ở mức hạn chế cơ mà. Thực ra, những âm thanh mà cô phát ra và cả tư thế của anh thì đều đạt chuận, thế nhưng, cái thứ đang thân mật trên cặp môi hồng bóng của cô lại là tay áo của anh. Ông tay áo có mùi hương dìu dịu phủ lên cặp môi bóng hồng kia của cô, dùng lực chà lên chà xuống chẳng chút nương tình, dùng hết tâm lực chăm sóc môi cô một cách thái quá, cô gắng giúp cô lau sạch vết dầu mỡ bám bẩn trên môi mình.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+