Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Yêu em thật xui xẻo ( Tập 2 ) – Chương 26 – Phần 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Thế là, sau khi trải qua một đợt chăm sóc tận tình, cùng với những nỗ lực giãy giụa, tóc của cô rũ ra, mặt loang lổ, phấn trắng ở một nửa khuôn mặt đã chạy đâu mất cùng với bàn tay ngọc ngà của sư thúc đại nhân, vết son bóng trên môi đã biến thành vệt phong cảnh đẹp mắt trên tay áo sư thúc đại nhân. Là tên khốn nạn nào đã nói với cô, vị chưởng môn sư thúc này của cô là một người mắc bệnh sạch sẽ, có người mắc bệnh sạch sẽ nào lại dùng tay áo của mình đi lau miệng cho người khác hay không?
 
Tóm lại, chiêu thứ nhất của cô “Nữ vi duyệt kỉ giả dung[2]”, thất bại thảm hại!
 
Sư thúc đại nhân đối với chữ “dung” của cô không chỉ không có chút rung động, ngược lại còn có thái độ chỉ trích hành vi mất vệ sinh ăn xong không lau miệng của cô. Ý! Như thế này, xem ra, anh vẫn là chút bệnh sạch sẽ. Xí! Bệnh sạch sẽ đang chết, khi cần đến thì không đến, khi không cần đến thì lại cố tình báo cáo tích cực
 
Lớp trang điêm cẩn thận vừa bị lau hết sạch, cô cuồng loạn vò đầu tự giải tỏa tức giận, chép chép cái miệng mới bị anh lau đến khô cả đi, nhìn anh vừa nâng tay trái một cách rất thẩm mỹ, chỉnh lại cổ tay áo bên phải, vừa đi về phiá cuối đường. Cô vội vã bước nhanh phía sau anh, bàn tay trong túi áo ngoài cứ thò ra thụt vào, trong lòng đang tìm một cái cớ để con cóc ghẻ là mình có thể ăn thịt được thiên nga. Nhưng cuối cùng, cô phát hiện ra mình không có bất cứ lý do gì có thể khiến cho cóc và thiên nga hình thành mối quan hệ tốt đẹp. Thế là cô quyết định quay lưng lại với tất cả thiên lý luân thường, đành để hai loại động vật này hy sinh cho sự ích kỉ của cô. Đầu óc bắt đầu có những suy nghĩ đen tối, tay của cô từ trong túi động đậy, đang muốn duỗi ra thì phát hiện thiên nga trước mặt mình đã bay đâu mất. Ở chỗ của thiên nga tự dưng lại thừa ra hai tên tiểu quỷ rất chướng mắt, đứng như trời trồng trước mặt cô.
 
Một tên tiểu quỷ là Hạ Phạn Đoàn đang cười rạng rỡ như nắng xuân. Tiểu quỷ này không cần phải tính tới, tốt xấu gì buổi hẹn hò này cũng là do một tay cậu ta sắp xếp, cứ coi như phải mang theo con kì đà như cậu ta, cô cũng miễn cưỡng có thể chịu đựng được. Nhưng bên cạnh cậu ta còn có thêm Nguyễn Di Phấn, vẻ mặt không cam tâm, đang chu cái miệng ngỏ, nhăn mũi lên là ý gì chứ?
 
“Nè, con bé ấy, đây là chuyện gì chứ? Hạ Phạn Đoàn, em giải thích rõ cho chị đi!” Cô vội vàng đem tên tiểu quỷ câu kết làm chuyện xấu với mình kéo sang một bên, tiến hành đối thoại ngầm.
 
“Hẹn hò đôi ạ! Như vậy mới thêm náo nhiệt mà!” Phạn Đoàn chớp chớp mắt. “Lại chẳng phải chỉ có chị muốn trang thủ thời gi¬an, em cũng phải thúc cương ngựa mới được, chúng ta thi đấu xem ai sẽ thổ lộ thành công trước nhé! Cô ấy vẫn chưa tin tưởng em một lòng với cô ấy, haizzz, con gái thật là phiền phức!”
 
“…” Quỷ mới muốn thi đấu tốc độ thổ lộ với một tiểu quỷ bảy tuổi. “Em lo một con kì đà cản mũi uy lực như em còn chưa đủ sao, lại gọi thêm một người nữa đến phối hợp với em cho đủ số!” Gọi ai không gọi, lại đi gọi một tiểu cô nương có quan hệ phức tạp như thế này đến để phối hợp với cậu ta, thật là tội lỗi!
 
“Hả? Kì đà cản mũi? Còn không biết ai là kì đà cản mũi của ai đấy. Có bản lĩnh, chị cũng thân thiết như bọn em đi?” Nói xong, một bàn tay nhỏ bé liền khoác lên vai cô bé đứng cạnh, kéo cô bé vào lòng.
 
Cô bé ngọ nguậy một chút, cuối cùng không giãy giụa nữa, dịu dàng dựa vào trong lòng của cậu bạn nhỏ Hạ Phạn Đoàn, mũi phát ra tiếng “hừ” khe khẽ.
 
Sư thúc đại nhân vĩ đại của cô vẫn đang khoanh tay trước ngực, hoàn toàn để mặc tất cả, nhìn cậu con trai tương đối có tiền đồ đang tán tỉnh bạn gái ngay trước mặt mình. Anh nhìn ba người bọn họ, thái độ thờ ơ như thế mọi chuyện chẳng có liên quan đến mình. Hy vọng anh nghiêm túc dạy dỗ thế hệ sau là hoàn toàn không thể. Mấy tên tiểu quỷ thối đáng chết, lại chạy đến trước mặt cô mà thể hiện yêu thương, xem ra chỉ có cô mới có thể dạy dỗ được bọn chúng. Ai mới là tiểu quỷ, ai mới là người trưởng thành 18+!
 
“Em cho rằng khi thấy em thân mật thế này, thì bọn chị cũng..” Một tràng tiếng thở gấp phát ra, cô quay người muốn kéo kẻ đồng minh 18+ lại để so sánh với nhóm tiểu quỷ bảy tuổi, xem ai mới là kì đà cản mũi. Nhưng tay cô mới vừa giơ về phía cái cổ trắng nõn của nguwòi ta liền bị ánh mắt lạnh lùng khiến cho đông cứng, dính lại trên vai anh. Xem ra, anh rất ghét cái kiểu bá vai bá cổ như anh em này.
 
“Bố bây giờ vẫn đang trong trạng thái mới ngủ dậy. Nếu không phải là vì chuyện hẹn hò hôm nay, ông đã rất lâu chưa ngủ dạy trước khi mặt trời chiếu đến đỉnh đầu. Thêm vào đó, mấy ngày trước, khi chị kết hợp việc vứt rác để làm chuyện tốt, chẳng phải chị đã cầu lấy nhiều phiền phức hay sao?” Tiếng cảnh cáo nhỏ nhẹ bay đến bên tai, bàn tay đang hóa đá của cô lập tức trượt xuống khỏi vai sư thúc đại nhân, thu lại vào trong túi áo của mình mà run rẩy. Lạnh quá lạnh quá! Chẳng trách vừa rồi khi lau miệng cho cô, anh lại dùng lực mạnh như vậy, mặt khôgn chút lưu tình, bạo lực ngược đãi cô như vậy. Cứ như cái miệng của cô đã làm chuyện gì đó không phải, chuyện gì có lỗi với anh. Anh nhất định phải mạnh tay như vậy để thanh toán với nó hay sao?
 
“… He he! Chúng ta cũng không cần thiết phải giống như tụi trẻ con, chúng ta phải quang minh chính đại mới đúng, phải làm một tấm gương tốt cho chúng nó noi theo, he he!”
 
Bào chữa cho mình xong, cô nhìn Hạ Phạn Đoàn đang nhướn nhướn mày lên, nắm lấy tay Nguyễn Di Phấn, huyên hoang khua khua trước mặt mình, sau đó hai tên tiểu quỷ bắt đầu ngẩng cao đầu cất bước dạo phố. Hai tên tiểu quỷ này đến tuổi tác còn chưa nổi hai con số, thế mà đã thân mật hơn cả bọn họ. Trong khi đó thì cô và anh vẫn cứ duy trì khoảng cách “tương kính như khách”, đi ở phía sau. Đây là hẹn hò cái con khỉ gì chứ! Cô đột nhiên hiểu ra, ai mới thực sự là kì đà cản mũi của ai.
 
Hết hứng thú đi dạo, hai tiểu quỷ kia lại đi vào một của háng bán các món đồ tinh xảo. Cô hận đến mức tê cả chân răng với hai tiểu quỷ đang chọn quà tặng kia. Dứt khoát không để ý đến chúng nữa, cô cố mở to mắt để tìm thứ đồ mình hứng thú. Trên tủ kính cao cao đằng này có đặt một đôi hộp tạo hình hai chú chim nhỏ rất dễ thương, được treo ở hai đầu trên chiếc giá bằng bạc, miệng hai chú chim chạm vào nhau, treo lủng lẳng, xem ra giống như hộp đựng muối và đường. Cô kiễng chân lên, muốn sờ vào đôi hộp hình chim bằng sứ kia, nhưng phát hiện mình không đủ cao.
 
Lúc này, nam nhận vật chính luôn đượ coi là có đát để phát huy một chút vai trò của mình, liền cầm món đồ cô thích trên tủ kính xuống, nhét vào tay cô.
 
“Em thích?”
 
Một câu hỏi bình thường, không lạnh lùng cũng không nhiệt tình, phát ra từ miệng Hạ Thiên Lưu. Anh tùy ý nhìn một cái món đồ được cô để ý, anh không có khái niệm gì đối với những món đồ trong nhà bếp, đối với những thứ cô thích càng không có khái niệm.
 
Nói một cách chính xác, đối với những thứ hồng trần loạn xị bát nháo, rắc rối phức tạp, cắt cũng không đứt, xử lý xong vẫn loạn từ đầu đến cuối, anh đều không có khái niệm gì. Bởi vì hệ thống các sợi day thần kinh trong đầu anh hoàn toàn không giống với cái người đang đứng trước mặt anh, chúng luôn phẳng phiu và được sắp xếp theo thứ tự, ngay ngắn gọn gàng đến mức thần và người cũng phải phẫn nộ, tuyệt đối không thể hòa nhập được với cái thế giới hồng trần này. Quả thực, những ưu điểm như mục tiêu rõ ràng, thói quen sống tốt, thái độ đoan chính… không phải là ưu thế để gia nhập chốn hồng trần. Trái lại, người nào đó tâm địa mờ ám, đức hạnh thì mãi mãi chẳng có gì biến chuyển thì lại nhận được sự chào đón nhiệt tình. Đây chính là nguyên nhân anh không muốn xuống núi, không muốn phải đối phó với một đám người mà anh chẳng hiểu gì.
 
“Ừm! Xem xem có đắt không, em muốn mua để tặng người ta.” Món đồ tương đối thiết thực, còn phải xem giá cả, cô thực sự không có chút khái niệm gì về phong hoa tuyết nguyệt.
 
“Tặng ai?”
 
“Chính là đôi vợ chồng lần trước cho em mượn nhân duyên đó.” Cô kiểm tra cẩn¬thận xem trên người của chú chim có dị tật gì không, ngoài cái lỗ trên miệng, ngộ nhỡ ở những chô khác cũng có lỗ thì hỏng mất. May mà lần trước khi đưa cô về nhà, hai người bọn họ đã giúp cô nghĩ thông một số chuyện, cũng nên có gì đó để cảm ơn người ta. “Em thấy bọn họ sắp tái hôn rồi, đến lúc đó em sẽ đem tặng, có chút lễ thì người ta sẽ không có gì để trách, tặng cái này được không?” Cô hỏi ý kiến của anh.
 
Anh hơi ngẩn ra, nhìn cô trỏ vào món đồ sứ, đợi anh lên tiếng. Hiếm khi cô lại hỏi ý kiến anh trước khi làm chuyện gì đó, để ý đến thái độ của anh, quan tâm đến suy nghĩ của anh.
 
“Ừ!” Anh đáp lại một tiếng, dịu dàng đến mức ngay cả anh cũng tự mình cảm thấy như vậy. “Vợ chồng vốn là chim cùng rừng”.
 
“Đúng rồi! Còn có ngụ ý này nữa, đó l sự may mắn thuận lợi. Người làm món đồ này đúng là rất có đầu óc, mua luôn nhé!” Cô được anh khẽ nhắc nhở, trong thoáng chốc quên luôn việc phải xem giá tiền, nhanh chóng đi đến quầy, móc ví ra trả tiền. Đợi món đồ được bọc lại xong, cô cười vô cùng hài lòng, anh đưa tay đến định giúp cô xách túi, lại nghe cô lẩm bẩm: “Nhưng hai chiếc hộp này giống nhau như vậy, chị Nhất Nhất sẽ nhầm đường và muối mất thôi, đến lúc đó không biết lại là ai phải nhận xui xẻo đây”.
 
“…” Cánh tay phải quan tâm của anh trở nên cứng đờ bên chiếc túi. Anh nhướn mày lên, liếc mắt nhìn người nào đó đang không chút cảnh giác: “Chị Nhất Nhất?”. Đây là người bạn nào của cô? Nghe tên rất quen tai, và mấy chữ này cũng chối tai rất giống tên người nào đó.
 
“Chẳng phải là Nhất Nhị…” Lập tức bịt mồm, ngẩng đầu nhìn lên. Hình như đã bị anh nghe thấy rồi, quan hệ vừa mới hòa dịu được một chút… hu hu…
 
“ ‘Vợ chồng vốn là chim cùng rừng’, em biết tiếp phía sau là gì không?” Anh lạnh tanh lặp lại câu mình vừa mới nói, quyết định không ngừng lại sự quan tâm hiếm có của mình, cũng không cho cô bất kì cơ hội nào để hối hận. Anh đưa trả cái túi trong tay, cười với người nào đó nụ cười âm mười mấy độ: “Đại nạn đổ đầu tự mình bay”. Nói xong, quay người đi thẳng ra cửa.
 
“Phụt!” Hu hu… Anh đang trừng phạt cô, anh chắc chắn là đang trừng phạt cô! Đợi cô trả tiền rồi, anh mới nói cho cô, thực ra người thiết kế món đồ sứ này là một kẻ đần độn, ngu ngốc, ngớ ngẩn. Đây là cái ngụ ý vớ vẩn gì chứ, đây không phải rõ ràng là đang rủa người ta sao. Cái vật không may mắn cát tường này làm sao mà mang đi tặng cho người ta được chứ!
 
Tóm lại, chiêu thứ hai của cô, mượn cớ bắt chuyện, thất bại!
 
Sư thúc đại nhân của cô không chỉ không có bất cứ rung động nào đối với việc khổ công tìm cơ hội bắt chuyện của cô, trái lại còn căm ghét ghê ghớm đối tượng cô đưa ra để tạo chủ đề. Tuy nhiên, đánh bừa mà trúng, dù sao cô cũng đã dụ dỗ được một nụ cười mỹ miều của anh dù cho có phần lạnh nhạt. Nhưng tiếng nghiến răng cô nghe thấy sau cái câu “đại nạn đổ đầu tự mình bay” kia, nó dường như đang nói với cô, đại nạn của cô cũng không còn cách xa nữa đâu.
 
“Tôi nói này, Hạ Phạn Đoàn, lần trước tôi với Di Tô đến nhà cậu ăn cơm là cách đây bao lâu rồi? Bọn họ vẫn chưa phân rõ được thật lòng ở đâu à?” Nguyễn Di Phấn rất khó hiểu nhíu nhíu mày, nhìn khinh bỉ không chút nương tình với cái người vẫn đứng bên quầy thương xót cho chiếc ví tiền của mình, lại nhìn ông bố của Phạn Đoàn đứng ở trước cửa, chán đến mức chẳng buồn nói thêm câu nào nữa mà chỉ lắc lắc đầu.
 
“Những việc dài dòng này, sau này mình sẽ nói cho cậu nghe. Nhưng mà bây giờ, xem ra với công lực chẳng có chút tiền đồ nào của chị ấy, thì sẽ chẳng có cách nào khiến cho bố mình tình dạt dào như nước được đâu. Chúng mình giúp đỡ chị ấy nhé?” Hạ Phạn Đoàn chớp chớp cặp mắt như nước hồ thu chưa hết vẻ non nớt nhưng gần đèn thì rạng kia.
 
“Giúp chị ta? Bản tiểu thư sao lại phải giúp chị ta, chị ta rất là ngu ngốc.”
 
“Cậu thì hơn chị ấy chỗ nào chứ, đến bây giờ còn không chịu thổ lộ với mình.”
 
“Hạ Phạn Đoàn, bản tiểu thư cảnh cáo cậu, không được dụ dỗ tôi yêu sớm!”
 
“Được rồi, vậy bây giờ cậu có muốn giúp chị ấy không? Tuy chị ấy trông có vẻ hơi ngốc, có chút trì độn, có khi còn thích tự cho mình thông minh, suốt ngày oán trời trách người, rồi lại tự chuốc lấy phiền toái cho mình, thế nhưng chị ấy vẫn là rất có tiền đồ đó.”
 
“… Nhìn thế nào cũng khôngậu đang nói là một người có tiền đồ. Nếu không phải vì cậu sắp phải đi, tôi cũng chẳng muốn cùng cậu làm những chuyện vô vị thế này.” Bàn tay nhỏ bé của Nguyễn Di Phấn hất ra, trừng mắt lên lườm, “Hai người bọn họ căn bản chính là không hiểu đối phương, cho nên mới giận dỗi thế này. Vậy cứ để họ kiếm chỗ nào thích hợp mà tìm hiểu nhau một chút là được rồi”.
 
“Khách sạn?”
 
“Bản tiểu thư không nói là phải tìm hiểu về thân thể, sao lúc đầu tôi không phát hiện ra cậu là một đứa con trai mặt người dạ thú như thế này nhỉ!”
 
“Hì hì, chỉ là mình vừa đọc được trên một cuốn sách, tìm hiểu đối phương, phải bắt đầu từ thân thể mà. Nhưng mà, hai người bọn họ đã ‘linh tinh’ lâu vậy rồi, bây giờ mới bắt đầu tìm hiểu, có phải là muộn quá không?”
 
“Cậu có muốn làm hay không, bản tiểu thư chẳng thèm quản. Họ có thân mật hay cãi nhau tung trời, cũng là chuyện nhà cậu.”
 
“Được rồi, được rồi, tìm hiểu, tìm hiểu, không bắt đầu từ tìm hiểu phương diện thân thể thì sẽ rất khó đó.” Phương thức tư duy của phụ nữ và cậu ta quả nhiên vẫn còn cách biệt.
 
Lắc lắc cái đầu nhỏ, Phạn Đoàn như đã quyết định. Thế là, chiêu thức thứ ba của Hồ Bất Động còn chưa xuất mã đã tạm thời chết trong chiêu thức đầu tiên của Hạ Phạn Đoàn. Mọi người tìm một quán cà phê ngoài trời để tìm hiểu một chút về hai bên. Một cuộc hẹn hò vốn đã rất quái dị, lại vội vàng chuyển thành buổi tiệc gặp mặt. Phía người đàn ông có thêm con trai và con dâu tương lai xuất hiện, ngồi trước mặt Hồ Bất Động, bắt đầu tìm hiểu sâu sắc về cô. Kết quả, người đàn ông thì không hề có hứng thú gì, trái lại toàn là hai kẻ ăn bám kia, người hát người xướng, khuấy động cho hai người bọn họ nổ tung.
 
“Anh ấy (chị ấy) sinh vào ngày nào, chòm sao, nhóm máu, sở thích là gì?” Nguyễn Di Phấn buồn chán gõ xuống mặt bàn, hỏi mấy vấn đề thông thường nhất, sau đó ngước mắt lên, hỏi hai người lớn từ nãy tới giờ chẳng nói lời nào: “Hai người có biết không?”.
 
Hai người trưởng thành bị hỏi thì từ từ rụt lại, Hạ Thiên Lưu nhíu mày, như đang nghĩ gì đó rồi cụp mắt xuống, người còn lại càng chột dạ hơn, cúi gằm đầu xuống gần sát tận ngực.
 
“Không phải chứ? Hai người đều không biết sao?”
 
Phạn Đoàn chán nản hắng giọng một tiếng, di chuyển ánh nhìn. Hai người không có thuốc chữa này, thật làm mất mặt cậu. Ở cùng nhau lâu như vậy, nhưng ngay đến những vấn đề xem mặt cơ bản nhất cũng chưa từng tìm hiểu về nhau.
 
“Thích màu gì?”
 
“…”
 
“Thích ăn gì?”
 
“Anh ấy không ăn cà tím.” Cuối cùng cũng có một câu hỏi có thể trả lời được.
 
“Cô ấy thích ăn thứ nhiều dầu mỡ.” Phàm là những thứ anh không thích, nhìn không thuận mắt, cô ấy đều rất là thích. Hôm nay lại càng khẳng định cho đáp án của câu hỏi này.
 
“Đáp án kiểu gì vậy? Anh ấy không ăn càm tím, lần trước ăn cơm, bản tiểu thư cũng biết rồi!
 
“…” Tiểu quỷ chết tiệt, bắt buộc phải đem mối quan hệ nhiều khúc mắc nhưng cũng không đến nỗi nhạt nhẽo giữa bọn họ ra để nói cho người xa lạ biết sao? Cô bé kia là đang muốn giúp cô, hay là hại cô?
 
“Còn cả bố Phạn Đoàn, cái gì mà đồ đầy dầu mỡ chứ, đưa ra cái loại đáp án này, đã không biết xấu Hồ lại còn kiêu ngạo trả lời.”
 
Sư thúc đại nhân nhíu mày, rõ ràng rất không hài lòng đối với tên tiểu quỷ dám mạo phạm anh. Xem ra mắt nhìn con gái của con trai anh cũng chẳng đến đâu cả.
 
“Là con gái nên chắc phải có mấy loại đồ ăn vặt cô ấy thích chứ? Nhãn hiệu quần áo cô ấy thích nhất? Khi đi bộ cô ấy có thích nắm tay? Trong thời khóa biểu của cô ấy, một tuần có mấy tiết học? Khi hát karaoke cô ấy thích chọn bài hát nào?… Những điều này anh đều không biết sao?”
 
Biểu cảm của Hồ Bất Động đã có thay đổi, dường như cô đang dùng một loại ánh mắt cảm động chờ mong nhìn Nguyễn Di Phấn. Tiểu quỷ này mới nửa giây trước còn huyênh hoang bạo ngược, đột nhiên đã biến thành tiểu thiên sứ trong lòng cô, gào thét những ấm ức của cô, thay mặt cô chủ trương chính nghĩa. Hóa ra, sự kiện trọng đại với phong cách đặc biệt thế này, ít nhiều cũng có chút ưu điểm. Giọng nói lớn của tên tiểu quỷ không có chút quan hệ thân thuộc kia, cuối cùng cũng hét hỏng màng nhĩ của vị sư thúc đại nhân bảo thủ, khiến anh phải nhận ra, bản thân anh kém ở chỗ nào.
 
Nhưng, việc gào thét và tâm lý con gái, hai thứ này trong tư duy của Hạ Thiên Lưu hoàn toàn không đứng cạnh nhau. Anh chỉ cảm thấy tiểu quỷ đang gây ồn ào bên tai anh, càng nhìn càng không vừa mắt, mặc dù những chuyện chẳng ra sao mà nó nói, anh chính xác là một chút cũng không biết. Mà anh có cần thiết phải biết những thứ đó không?
 
“A nói đi, anh biết những gì chứ, bố Phạn Đoàn!”
 
Những gì anh biết ư? Hừ, thực ra cũng không coi là tí.
 
“32B, bộ phận mẫn cảm là cổ.” Giọng nói thản nhiên không trầm bổng, không du dương trần thuật lại sự thực.
 
“Phụt!”
 
“Loại đàn ông cô ấy thích, là loại phải biết cười cho cô ấy xem bất cứ lúc nào.” Nói rồi, đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn sang người nào đó, “Hừ, không phải cười nhạt, không phải cười mỉa, phải là nụ cười dịu dàng không chút thù hằn. Nói chuyện nhất định phải uyển chuyển, giọng nói nhất định phải nhẹ nhàng…”.
 
“Phụt! Hừ hừ! Đừng… đừng… đừng có thuật lại nữa, hu hu, coi như em sai rồi, xin anh đừng nhắc lại nữa.” Ông Trời ơi, anh ấy làm gì mà đem tư liệu cô viết ở câu lạc bộ trai bao vạch trần ra hết, cứ coi như là không hiểu cô, cô cũng chấp nhận, không cần phải phân tích cô từ góc độ mờ ám như vậy chứ?
 
“Phạn Đoàn, như vậy xem ra, bố cậu rất hiểu chị ấy, tính xấu gì cũng đều hiểu hết.”
 
“Hiểu? Hừ, họ vẫn còn cách nhau rất xa. Cậu hỏi bọn họ xem họ biết nụ hôn đầu của đối phương là cho ai không?”
 
“Phụt! Vấn… vấn đề này, đều là chuyện đã qua rồi, không cần truy cứu nữa chứ?” Người nào đó chột dạ lập tức giơ tay lên kháng nghị. Vấn đề này đối phương không nên biết, thực sự là can thiệp quá sâu vào chuyện riêng tư của người ta rồi. Nhưng mà, ừm, nói thật lòng, cô cũng rất muốn biết, cái cặp môi mềm mại kia của sư thúc đại nhân là do ai khởi động đầu tiền. Chắc chắn là nữ khách hàng n của câu lạc bộ trai bao rồi?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+