Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Yêu em thật xui xẻo ( Tập 2 ) – Chương 26 – Phần 04 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

“Anh nhìn ông ta thì có tác dụng gì chứ, anh nhìn ông ta quá đáng với con trai anh làm gì, xông đến đánh ông ta đi, ông ta đang ức hiếp con trai của anh đấy!” Cô kéo cánh tay của Hạ Thiên Lưu đang phát tán khí lạnh, lắc lắc, nhưng thấy anh chỉ nhìn người đàn ông kia, không có chút phản ứng gì. Cô quay đầu lại, giơ tay kéo tiểu quỷ bị tiếng nói to quá mức của cô làm cho ngây ra tại chỗ: “Phạn Đoàn, đến đây, chúng ta đi, khốn kiếp, họ này không được đâu. Mang họ gì chẳng được, sao cứ phải là họ ‘Nhuyễn’ chứ, ‘Nhuyễn’ Phạn Đoàn chẳng hay chút nào. Vẫn là họ của bố em tao nhã hơn, hơn nữa em đi tìm ở đâu được ông bố đẹp hơn bố em chứ. Đừng có đứng núi này trông núi nọ, lòng tham vô đáy, bắt cá hai tay giống như chị thì không tốt đâu!”
 
“…” Mấy câu thành ngữ rất có tính khái quát con người của cô, Hạ Thiên Lưu nhướn nhướn mày lên, không thể tin được.
 
“Còn nữa!” Cô ôm lấy Phạn Đoàn đang khịt khịt mũi, gần như sắp khóc, trừng mắt nhìn người đàn ông đứng bên cạnh chiếc xe đắt tiền: “Ông vừa mới nói muốn bàn chuyện phí nuôi dưỡng phải không?”.
 
“Sao nào? Cô là người nhận nuôi nó?” Người đàn ông kia cười khinh miệ
 
“Tôi không phải, nhưng sư thúc đại nhân nhà tôi thì đúng. Tiểu sư thúc, nói với ông ta đi, người ta cái gì cũng không có, chỉ có mỗi tiền thôi. Tiền, sao lại không cần chứ, lấy lại một chút tương đối để làm của hồi môn cho Phạn Đoàn cũng được mà! Xem xem trong mắt ông ta, tình cảm cha con đáng giá bao nhiêu tiền!”
 
“…”
 
“Trừng mắt nhìn tôi làm gì, Phạn Đoàn nhà tôi tương lại chưa biết chừng sẽ là thiếu chủ chưởng môn của Huyền Phái, tam thế tứ thiếp, tiếu ngạo gi¬ang hồ, ông cho rằng làm một thiếu gia ăn bám, cậu ta sẽ mong muốn sao! Đúng chứ, tiểu sư thúc?”
 
Người đàn ông chẳng hiểu làm sao lại được nâng tầm thêm mấy vai vế kia, đối với cái gọi là “tam thê tứ thiếp” , rõ ràng rất không có khái niệm, cứ mơ màng suy nghĩ, không biết thiếu chủ chưởng môn mình đây quan hệ thế nào với cái thành ngữ này.
 
“Cuối cùng, vị đại thúc này”, cô mím mím môi, dùng biểu cảm đến bản thân cô cũng cảm thấy không chấp nhận được, nhìn người đàn ông ngạo mạn kia, “số mệnh, cái thứ vớ vẩn này, tin thì có, không tin thì không có. Không phải ai cũng nhận ra điều này, có một điểm mà con người ai cũng giống nhau, không cần người dạy, không cần phải học mà vẫn biết, ông biết đó là thứ gì không?”.
 
“…”
 
“Ích kỉ.”
 
“…”
 
“Ông hôm nay là vì sợ hãi số mệnh của Phạn Đoàn, mới không cho cậu ấy nhận mẹ và em gái, hay là vì trong lòng ông luôn lo lắng, sợ v mình vì đứa con trai này mà nhớ người chồng trước? Điều đó trong lòng ông hiểu rõ nhất.” Khi muốn đem mình ra để minh chứng cho những điều vĩ đại, trước tiên nên soi gương nhìn lại bản thân mình, rốt cuộc cô có vĩ đại như vậy hay không.
 
“…”
 
“Nếu như ông nói, vì muốn duy trì sự yên ổn của gia đình mình, ông phải xóa bỏ hết những hồi ức của vợ ông, nếu thực sự chỉ có thế thôi, thì đó là chuyện của ông. Nhưng nếu ông muốn dùng số mệnh của Phạn Đoàn để làm lý do hợp lý, xin lỗi, Phạn Đoàn nhà tôi không phải để ông bắt nạt!” Chạy trốn nỗi đau, là chuyện mỗi người đều biết làm. Nhưng mà, dùng cái cớ số mệnh vớ vẩn này để đem nỗi đau của mình trút hết lên người khác, để người khác phải đau, để người khác tưởng rằng bản thân họ đã làm những chuyện mà chỉ kẻ hèn nhát mới làm. Loại chuyện dơ bẩn này, cô đã làm rồi, cho nên, cô mới càng hiểu, hèn nhát là loại cảm giác như thế nào.
 
Cô nói xong, liền lôi Phạn Đoàn còn chưa hết kinh ngạc bỏ đi, chẳng buồn nhìn người đàn ông khốn nạn kia lần nữa. Không biết vì sao, sau khi hét ra những lời này, đột nhiên cô cảm thấy thoải mái vô cùng, dường như những phiền muộn từ trước tới giờ đột nhiên tìm được lối tuôn ra. Hóa ra, cô là đang giận dỗi với chính mình, giận dỗi chính mình không chịu thừa nhận mình là kẻ hèn nhát.
 
“Chị Hồ…”
 
“Chuyện gì?”
 
“Không có gì, chỉ là đột nhiên cảm thấy

hị…”
 
“Hả?”
 
“Có chút vĩ đại!” Rõ ràng chuyện gì chị cũng đều hiểu rõ, nhưng lại luôn luôn nghĩ không thông. Haizzz…
 
“… Em có thể đem cái ‘có chút’ kia bỏ đi được đấy.”
 
“Lúc đó, em nhìn thấy bố cười.” Rất lâu rồi không nhìn thấy bố cười cam tâm tình nguyện như vậy.
 
“Hả? Cái gì?” Vấn đề này rất lớn, “Ai ya, đúng rồi, chị vừa mới thể hiện sự vĩ đại xong, không để ý, bố em đầu rồi”. Sau khí kéo Phạn Đoàn đi được một đoàn dài, cô mới phát hiện sư thúc đại nhân vừa mới đứng im lặng không nói gì bên cạnh, đợi cô bạo phát xong đã biến mất.
 
“Chị kéo em đi như thế, em không kịp gọi bố. Em thấy bố nói gì đó với người đàn ông kia. Thôi chết! Không phải bố nghe lời chị, đánh nhau với người ta chứ?”
 
“Không, không phải chứ? Hả? Sao em còn kéo theo cô bé?” Cô dừng bước chân vĩ đại, quay người lại, nhìn cẩn thận, mới phát hiện cô kéo đi không phải chỉ một mà là tận hai đứa tiểu quỷ. Nguyễn Di Phấn tại sao cũng chạy theo cô, còn giữ khư khư lấy Phạn Đoàn nữa.
 
“Xem ra, em còn phải giải thích một số chuyện mới co thể quay về làm thiếu chủ chưởng môn của em rồi.” Phạn Đoàn nhe răng ra, khôi phục lại nụ cười, những giọt nước mắt sắp rơi ra lại bị ép sâu vào bên trong, “Chị Hồ, ân oán còn lại của trẻ con bảy tuổi, bọn em đến chỗ kia giải quyết một chút, ân oán của sư thúc sư điệt bọn chị cũng nên giải quyết đi thôi”.
 
“Này, tiểu quỷ, chị mới giúp em xong, em liền thấy sắc quên nghĩa chạy mất sao?”
 
“Vâng! Bởi vì em có di truyền từ bố mà!” Phạn Đoàn vừa nói, vừa kéo Di Phấn chạy đi xa, chỉ còn lại cô, một người “có chút vĩ đại”, đứng như trời trồng trong con ngõ, phát ra mấy tiếng lẩm bẩm chỉ cô mới có thể nghe thấy được.
 
“Anh ấy đâu phải là thấy sắc quên nghĩ chứ, chẳng lẽ em không biết anh ấy đối xử với em tốt thế nào sao, vì sợ em cứ chờ đợi ở đây lại phải đau lòng, nên mới vội vàng muốn quay lại trên núi đó. Xí! Sao mình lại phải hiểu anh ấy như thế chứ. Như thế đâu có được. Thực ra từ đầu chí cuối, mình chính là tài liệu phản diện anh ấy lấy ra để dạy dỗ con trai. Có lẽ vì ý nghĩa giáo dục phản diện đột nhiên lại biến thàn chính diện quá nhanh, cho nên anh ấy mới chỉ biết đứng yên, nhìn mình bạo phát. Haizzz, bỏ đi, tốt xấu gì cũng là vun đắp cho thế hệ tương lai của Tổ quốc. Bây giờ, thành công rồi thì rút lui thôi!”
 
Cô nói vậy, vươn vai một cái uể oải, thở dài thườn thượt, quyết định không đợi sư thúc đại nhân của mình nữa. Phạn Đoàn có nói một câu rất đúng, cô chính là đang ghen, đang ghen với cậu ta. Con gái mà, làm gì có ai không hy vọng ngay từ lúc bắt đầu đã được coi là đối tượng không thể thay thế chứ. Kết quả, nếu không phải nhờ chuyện của phạn Đoàn, có lẽ cả đời này cô cũng không thể nào lọt được vào cặp mắt dịu dàng đẹp đẽ kia của sư thúc đại nhân. Chỉ cần dựa vào việc cô đợi ở trong am ni cô mấy năm trời, cũng chẳng đổi lấy được một cái nhìn thoáng qua của anh là đủ biết rồi. Bây giờ, anh muốn quay lại núi, cũng chẳng thèm cân nhắc một chút đến cảm nhận của cô.
 
Cô thừa nhận cô lớn hơn Phạn Đoàn rất nhiều, nên phải hiểu chuyện một chút. Hơn nữa Phạn Đoàn ở lại đây luôn nhớ tới mẹ cũng thực sự không tốt. Nhưng mà, cô vẫn là có quyền được không vui một chút chứ?
 
Cô đang nén lại những cảm xúc tiêu cực của mình, đưa chân hướng về phía trước, bước thật sảng khoái. Bất chợt phía sau thò tới một cánh tay mạnh mẽ, quay mạnh người cô lại, giữ chắc lấy cổ cô, không cho cô cự tuyệt, ép cô vào lồng ngực của người đó. Một bên mặt của cô áp lên bức tường thịt ấm nóng kia, mùi hương dịu nhẹ phủ lên mặt liền khiến cho cô nhận ra anh. Cô quả nhiên không có khả năng để hấp dẫn mấy tên háo sắc bên đường, người có thể kéo cô không nói lời nào ép vào trong lòng, còn hiểu rõ chiếc cỗ mẩn cảm của cô, thực sự chỉ có anh
 
“Mm… anh đừng có liên tục thổi hơi vào cổ em nữa!” Cô yếu ớt kháng nghị,
 
Thế là anh nghe lời, không chạm vào cổ cô nữa.
 
“Tai, tai cũng không thể!” Sẽ xảy ra chuyện đó mất thôi.
 
Chiếc cổ cứng ngắc, cô từ từ ngẩng lên khỏi lồng ngực anh, bất chợt lại vì một cảnh đẹp đã từ rất lâu chưa nhìn thấy mà bị dọa cho há hốc cả miệng: “Anh… anh lộ ra biểu cảm kinh doanh như thế là định dụ dỗ ai phạm tội sao?”.
 
Phạn Đoàn đúng là không nhìn sai, anh thực sự đang cười, mắt hơi nheo lại, khóe miệng khẽ nhếch lên, không phải cười tươi quá mức, nhưng đối với Hạ Thiên Lưu anh mà nói, thực sự là rất hiếm có. Nhưng mà, anh cười mê hoặc như vậy thực ra để làm gì? Lại muốn tiếp khách hay sao? Anh không phải là không muốn cười cho cô xem sao?
 
“Anh là đang thưởng em sao?” Giúp con trai anh xả giận, cho nên anh mới thưởng cho cô?
 
“Thích không?” Thưởng cho cô, cái đầu bất động này cuối cùng cũng nghĩ thông được một số chuyện rồi.
 
“Ừm… cũng, cũng không tồi, chỉ là cảm thấy rất khủng bố.”
 
“Khủng bố?” Anh cười rất khủng bố sao?
 
“Anh lại có âm mưu gì hả?
 
“Không, chỉ là có một câu muốn hỏi em.”
 
“… Em có thể từ chối trả lời không?”
 
“Em có thể thử xem.”
 
“…” Khi mỉm cười thì đừng có uy hiếp người khác nữa, rất tổn hại đến chất lượng nụ cười đó, “Câu… câu hỏi gì?’.
 
“Thích anh cười, hay là thích anh khi cười?”
 
“hả? Đây có thể coi là loại câu hỏi gì chứ? Anh muốn nghiên cứu thứ thiền đạo gì trên người em sao?”
 
“…” Nụ cười nới rộng thêm mấy phần.
 
Người nào đó lập tức mềm nhũn: “Anh cảm thấy đáp án này chưa được sao?” Rõ ràng là anh vẫn đang cười.
 
Anh gật đầu, nhấn mạnh rằng vấn đề này rất nghiêm túc.
 
Anh cười, trọng điểm chính là anh, không phải là cười. Cái cô thích chính là anh, cười chỉ là tăng thêm giá trị của cảm giác vui sướng. Mà nụ cười của anh ấy thì không phải lúc nào cũng giống nhau. Cô lúc này tốt nhất nên có thái độ tỉnh ngộ giống như lúc cô hét lên khi nãy. Anh cười với cô thế nào cũng được, dùcó cười như chó với mèo cho cô xem thì cô cũng vẫn có thể vì anh mà quẫy đuôi, cách mạng làm ph
 
“…” Ánh nhìn của cô lướt qua một vòng trên khuông mặt như hoa như nguyệt kia, khuôn mặt anh rõ ràng, đang muốn làm ảnh hưởng đến tư duy của cô trong hoàn cảnh hiểm ác thế này, “Anh… cười”.
 
“Thêm mấy chứ vào phía trước đi.” Anh không chấp nhận cái đáp án ăn bớt cắn xén như vậy.
 
“… Thích anh cười đó, anh khóc cũng được, cười cũng được, nghiêm mặt cũng được, mặt lạnh như băng cũng được, muốn phát khí lạnh cũng được, cười nhạt cũng được, cười mỉa cũng được, xui xẻo cũng được. Em không có tiền đồ, không có bản lĩnh, anh có khéo léo chiều chuộng em hay không, em đều thích!” Thừa nhận thứ khẩu vị quái dị của mình đúng là cũng rất cần dũng khí.
 
“Miệng thì có thể không?”
 
“Hả? Cái gì có thể không?” Mô thức tư duy của anh không thể không nhảy cóc như vậy sao? Cô bây giờ giống như là đang thổ lộ hay sao? Anh đột nhiên hỏi miệng có thể không? Thế là muốn hỏi cái gì?
 
“Chính là thế này.” Cổ không thể cắn, tai không thể cắn, miệng chắc có thể.
 
Anh nói xong, liền khiến cô ở cự li gần, cảm nhận được khóe môi anh cong lên một góc cực đẹp. Cô vẫn còn chưa hết kinh ngạc, miệng vẫn chưa kịp khép lại, anh đã liền nhanh chóng giúp cô giảm bớt đi động tác “đóng miệng” dư thừa đó.
 
“Mm!!!”
 
Cô vẫn còn chưa nói có thể, động tác của anh đã>
 
Nhưng mà lúc này, có thể coi như anh đã nếm được mùi vị của chiếc kem anh mua cho cô khó ăn như thế nào không nhỉ? Nghĩ đến điều này, cô như muốn báo thù, ghì chặt lấy anh. Đôi tay vẫn luôn khuôn phép cũng thuận theo tâm ý của mình mà quấn lấy cổ anh, cô ngẩng đầu lên, muốn để anh biết cái mùi vị khó chịu quá mức của chiếc kem kia, phá hoại vị giác của anh, xâm chiếm vị giác của anh. Thế là, cô dùng hết khí lực như thể đang hút sữa để thâm nhập, thâm nhập thêm nữa, mạnh mẽ tiến vào bên trong miệng anh, dạy dỗ anh tử tế, hoàn toàn quên mất đây là đang hôn hay đang làm cuộc chiến môi lưỡi.
 
“Phù, phù, phù, mệt chết em rồi, nếm được rồi chứ! Có phải là rất khó ăn không?”
 
Cô lau miệng một cái, tận hưởng cảm giác sung sướng của việc phục thù, nhưng thấy người đàn ông bị trả thù kia lại đang liếm liếm môi rồi mím chặt lại giống như vừa thưởng thức cái gì đó. Anh nheo mắt rồi kéo tay cô đi về phía chợ đêm trước mặt.
 
“Anh muốn làm gì?” Người ta sau khi hôn xong thì đều nhìn nhau không biết chán, vì sao đến lượt cô thì lại chẳng giống gì cả.
 
“Mua đồ cho em ăn.” Anh nói rất thản nhiên.
 
“Anh lại muốn mua thứ đồ ăn đáng sợ gì cho em nữa đây.”
 
“Xem ra em chỉ có ăn no rồi, mới chịu bán mạng.” Bán mạng giống như sự cuồng nhiệt vừa rồi, chứ không giống như những lần trước, cứ sau mỗi cái hôn là lại ngủ như chết trước mặt anh. Nếu là như thế, thì anh sẽ cho cô ăn no, nhồi chết cô, nhét chết cô!
 
Thế là, cô lần lượt ăn hết những thứ đồ ăn mà anh liên tục nhét vào trong lò mãn nguyện vô cùng, còn không hiểu vì sao sự đãi ngộ mình nhận được trong chốc lát lại được nâng cao nhiều như vậy. Xem ra, thế giới quả nhiên vẫn là vũng đất luôn trọng hậu chính nghĩa. Cô chẳng qua cũng chỉ là giữa đường thấy chuyện bất bình, ra tay trượng nghĩa, giúp đỡ trẻ nhỏ một chút. Vậy mà ít nhất giờ đây sư thúc của cô cũng đang cười với cô rất tự nhiên.
 
“Tâm trạng của anh rất tốt phải không?” Không sai, cô rất thích khuôn mặt tươi cười của anh, nhưng cũng không cần thiết phải một hơi cho cô ăn no đến mức như thế này chứ? Từ lúc đó tới giờ, anh luôn mặt dày vô sỉ cười cho cô xem, cũng chẳng để ý cô có tiểu hóa được hay không. Ừm, cô đúng là rất xấu xa, đột nhiên lại cảm thấy rất nhớ… Cô quen rồi cái khuôn mặt nhăn nhó khó chịu, nhưng ít nhất trước khuôn mặt lạnh lùng đó, cô có thể vô lại, có thể giận dỗi, có thể tức giận. Nhưng còn đối với khuôn mặt tươi cười bây giờ của anh, cô thực sự chỉ có thể mềm nhũn ra mà thôi.
 
“Tiểu sư thúc!” Vị khoái cảm loạn luân, cô kiên trì gọi anh như thế này. Thực ra cách xưng hô này nghe giông giống mấy kiểu xưng hô như tiểu khá ái (tiểu đáng yêu), tiêu thân thân (tiểu thân thiết), tiểu tâm can (tiểu yêu thương). Cô cũng muốn thử dùng mấy kiểu xưng hô đó với anh, nhưng sau khi cân nhắc đến thái độ đáp lại của ai, cô chỉ đành bỏ qua.
 
“Hủ?” Anh đang bận nhét đồ ăn vào trong miệng cô, đối với cách xưng hô của cô cũng không có bất kì phản đối nào, trái lại, anh chính là người bảo cô loạn luân cùng anh, thế nên, trên cái phương diện này, bọn họ đều làm tốt như nhau.
 
“Em có một câu muốn hỏi anh.” Cô quyết định học thói quen nói ra những điều thắc mắc trong lòng.
 
Anh hất cằm lên, rất hào phóng cho cô hỏi.
 
“Tại sao anh muốn chuyển đi?” Được rồi, cô thừa nhận cô rất hóng chuyện. Bà chủ câu lạc bộ đã treo miệng cô lên đến tận bây giờ rồi. Cô thực sự đang rất nghiêm túc, rất khẩn thiết muốn điều đó. Cô cảm giác có một ẩn ý gì đó rất lớn bên trong chuyện này.
 
“…” Anh nhướn mày lên, lặng lẽ rời ánh nhìn, đưa mắt sang chỗ khác, qua một lúc rất lâu mới cúi đầu nhìn cô, “Em ăn nó chưa?”.
 
“Ừm! Bụng em từ nãy giờ đã rất căng rồi.”
 
“Ăn no rồi thì qua đây bán mạng!” Anh vẫn cho rằng không nên nói nhiều những lời thừa thì sẽ tốt hơn.
 
“…” Anh vừa trả lời câu hỏi của cô sao? Hình như không phải? Anh muốn kéo cô đi đâu mà bán mạng đây. Dù anh muốn “ăn miệng” của người khác, thì cũng không cần nhanh như vậy chứ?
 
“Này, bọn họ định đi đâu đó, cậu kéo tôi đến chỗ này, chính là muốn tôi giúp cậu bám đuôi họ sao?” Nguyễn Di Phấn lườm Hạ Phạn Đoàn đang cười rất quái dị một cái. Tuy những lời bọn họ nói với bố, cô bé nghe không hiểu lắm, nhưng cô bé vẫn theo cậu ta chạy đến đây. Hơn nữa, bây giờ cô bé cũng đang rất muồn biết: “Bố cậu rốt cuộc vì sao muốn chuyển nhà vậy?”.
 
Phạn Đoàn ngồi bên cạnh chiếc bàn nhỏ, tay chống cẳm, chân lắc lư: “Cậu muốn nghe lý do sinh lý hay lý do tâm lý?”.
 
“Tôi muốn nghe lý do bình thường!”
 
“Thứ nhất bố tôi không phải là Liễu Hạ Huệ [4], thứ hai bố tôi lại chẳng phải là anh hàng xóm nhà chị Hồ.”
 
“Hả?
 
“Nghe không hiểu ư?” Cậu không thể nói rõ hơn được nữa, bố biết rằng chị ấy đã không thể chiều chuộng được nữa rồi, nhưng mà, nếu cứ tiếp tục ở bên cạnh chị ấy, nhìn chị ấy dao dao động động, có lẽ ông ấy sợ khống chế không được, sẽ muốn xui xẻo cho chị ấy xem. Hơn nữa, sống chung trong một mái nhà, hì hì, đàn ông mà, chắc chắn là, khụ!
 
“Hôm nay tôi đa nghe quá nhiều thứ khó hiểu rồi, vậy mà cậu còn nói những lời lung tung loạn xị này cho tôi nghe.”
 
“Nghe không hiểu cũng chẳng sao, hai ngày nữa mình phải lên tàu rồi, muốn đến tiễn mình không?”
 
“Chẳng biết vừa rồi là ai nói, không muốn bản tiểu thư quản, hừ!”
 
“Cậu có hiểu cái gì gọi là ‘muốn cự tuyệt còn nghênh đón’, ‘muốn nói lại thôi’, ‘muốn…’”
 
“Được rồi, tôi biết điểm văn của cậu được mười rồi, nhưng mà điểm toán của cậu cũng chỉ được hai mà thôi.”
 
“Hì hì, nhìn bố tôi là biết, làm thiếu chủ chưởng môn thì không cần dùng toán.” Toán của bố còn tệ hơn cậu nhiều.
 
[1] Chỉ những chỗ có lợi thế như gần, tiện lợi mà nhận được những điều ưu tiên.
 
[2] Câu này có xuất xứ từ sách chiến quốc, giải thích ra có thể hiểu được theo 5 nghĩa: 1. Cô gái vì thích bản thân mình m trang điểm cẩn thận; 2. Cô gái vì người mình thích mà trang điểm cẩn thận; 3. Cô gái vì để mình được vui mà trang điểm cẩn thận; 4. Người phụ nữ vì được yêu mà dung mạo thay đổi rạng rỡ; 5. Người phụ nữ được người yêu bao dung.
 
[3] Nhân vật trong truyện “Hồng Lâu Mộng”, là một cô gái đẹp, đa sầu, đa cảm.
 
[4] Liễu Hạ Huệ tên thật là Triền Cầm, tự là Quý, người đất Liễu Hạ thuộc nước lỗ thời Xuân Thu, nổi tiếng là người chính nhân quân tử. Tương truyền rằng Liễu Hạ Huệ một hôm dừng chân nghỉ qua đếm trước cổng thành, có một phụ nữ cũng đến trú chân. Trời lạnh người phụ nữ này bị cảm lạnh rét cóng, Liễu Hạ Huệ liền cởi áo khoác mình ra khoác lên người cô ta rồi ôm vào lòng để cô ta hết lạnh, mà trong lòng không hề có một chút tà tâm. Lại có lần Liễu Hạ Huệ ngồi xe ngựa với đàn bà, đi cả quãng đường dài mà mắt ông chỉ nhìn thẳng chứ không hề liếc ngang lần 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+