Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu _ Chương 35 part 1 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 35

Sáng sớm, khi tia nắng đầu tiên chiếu vào cửa sổ,
Nhan Nặc liền tỉnh dậy, cô cảm thấy đầu đau như búa bổ, bất giác khẽ rên một tiếng,
mơ màng mở mắt, bắt gặp một đôi mắt đen láy sâu như biển cả, dường như đang muốn
hút cô vào, sự chăm chú ấy, sự dịu dàng ấy khiến đầu óc cô khựng lại, dường như
không hiểu đã xảy ra chuyện gì. Cho đến khi chạm vào làn da đang nóng bừng thì
đầu óc hỗn loạn của cô mới dần dần hồi tỉnh, mặt cô đỏ bừng rồi giấu mặt sau gối,
xong rồi, lần này thì mất mặt quá đi mất.

 

Cô tự biết tửu lượng của mình không phải thấp, có lẽ
do uống lẫn lộn nên mới say thế này, nhưng tục ngữ có câu, khi say rượu vẫn có
ba phần tỉnh, mọi chuyện xảy ra tối qua cũng không phải không có cảm giác gì,
thậm chí mỗi chi tiết đều được khắc ghi sâu trong lòng cô, cô lại đi quyến rũ
người ta, thật quá….

 

Tần Phóng một tay giữ gối, người nghiêng sang một
bên nheo mắt nhìn Nhan Nặc trong bộ dạng của đà điểu, rồi cười khục khặc: “Sao
thế, em ăn sạch sẽ rồi lại định chây lì à? Anh không đồng ý đâu.” Anh vừa nói vừa
nắm lấy bàn tay cô khẽ ấn nhẹ, cảm giác mềm mại vô cùng.

 

Qua buổi “tẩy lễ” tình dục, cả người Nhan Nặc đều
sáng bừng, bị Tần Phóng trêu đùa khiến mặt cô đỏ bừng, cô bực mình ngồi dậy chỉ
vào mũi anh, mắng: “Đồ xấu xa, anh thật xấu tính!”

 

Ai biết được Tần Phóng lại ngửa cổ lên ngậm ngón tay
cô, cắn mút, có luồng điện chạy khắp người khiến cô rụng rời, thậm chí anh còn
thì thầm bên tai cô: “Đúng thế, anh xấu xa đó, anh còn có thể xấu xa hơn nữa.”
Nói xong, anh đè cô xuống, chăn đã bị anh đá văng xuống đất từ bao giờ, người đẹp
rạng ngời nét xuân thế này, anh chẳng có lý do gì mà để thoát bữa sáng ngon miệng
dâng tới tận nơi.

 

Thế là họ lại chìm đắm trong sự đê mê tới gần trưa.

 

Khi Tần Phóng quấn khăn tắm đi ra, Nhan Nặc vẫn nằm
trong chăn, anh bước tới ôm cả cô và chăn, nhẹ nhàng hôn lên tóc cô, nói: “Quấn
kín như cái bánh nếp thế này, không sợ nóng à?”

 

Nhan Nặc ngọ nguậy như con sâu, không lên tiếng.

 

Tần Phóng nói tiếp: “Tắm một cái sẽ thoải mái hơn.”
Thấy cô không nói gì anh liền ra uy: “Em mà không dậy là anh tắm cho em đó.”

 

Nhan Nặc bực mình đạp anh xuống đất, giọng tỏ ra mệt
mỏi không có sức sống: “Cần anh lo sao? Mau ra ngoài kia.”

 

Tần Phóng xoa xoa cái mông đau, tâm trạng vui vẻ
nói: “Được, được, anh không lo, vậy xin mời nữ hoàng đi tắm, tiểu nhân đi chuẩn
bị cơm nước.” Anh từ từ đứng dậy, đi được hai bước liền quay lại, lúc này Nhan
Nặc vừa chui từ trong chăn ra bị anh dọa cho lại chui ngay vào chăn, ánh nắng
trắng chiếu soi, hai người nhìn nhau với ánh mắt chân thành…

 

“Nếu như muốn tiểu nhân hầu hạ tắm thì nữ hoàng cứ dặn
dò”, Tần Phóng giơ tay ra mỉm cười nói.

 

Đáp lại câu hỏi của anh là một chiếc gối bay không
thể đỡ nổi.

 

Tần Phóng rất vui, lúc nấu cơm miệng còn lẩm nhẩm
hát, nhìn cái gì cũng thấy vừa mắt, vừa đặt hai món thức ăn, một món canh lên
bàn thì thấy Nhan Nặc đi dép lê ra ngoài.

 

Vì bộ lễ phục đã bị nhàu nát, lại đầy mùi rượu nên
cô bất đắc dĩ phải tìm một chiếc áo sơ mi cỡ to trong tủ quần áo của Tần Phóng,
dài qua đầu gối tròn xinh của cô, chất vải mát mẻ khiến nét xuân thì dưới lớp vải
lúc ẩn lúc hiện, đôi chân dài thon, hấp dẫn tới mức Tần Phóng phải hít thở sâu,
anh cảm thấy dục vọng vừa mới hạ xuống giờ lại dồn lên như núi đổ biển tràn, dường
như muốn thế nào cũng không đủ.

 

Bốp! Nhan Nặc đập cánh tay điên cuồng đang cho vào
trong áo cô, rồi trừng mắt quát: “Ban ngày ban mặt, anh làm gì thế?”

 

Tần Phóng sững sờ nhìn cánh tay mình sau đó mặt tỉnh
bơ nói: “Nó chỉ không kiềm chế được, em nên tha thứ cho tấm lòng thành của
nó…”

 

Nhan Nặc đỏ bừng mặt lườm anh một cái, người đàn ông
này “ham mê” từ trong máu, càng lúc càng không quản được.

 

Bữa cơm này rất khó nuốt, Tần Phóng vừa phải che giấu
ý đồ của mình vừa ngoan cố ra tay với Nhan Nặc, còn nói bón thức ăn cho cô nữa.
Nhan Nặc mà tỉnh táo thì làm gì cho phép anh gây sự như thế, một bữa cơm ngon
lành đã trở thành trận đấu pháp của tình nhân, anh nấp em đuổi, giống như hai đứa
trẻ đang vui đùa với nhau.

 

Đúng thế, sự thân mật của đêm đó dường như đã phá
tan mọi trở ngại, hướng mối tình này sang một giai đoạn khác.

 

Sau đó, Tần Phóng nói Nhan Nặc chuyển tới ở cùng
anh, anh không yên tâm để cô ở một mình trong ngôi nhà cũ, thực chất là muốn mượn
cớ dẫn cô về nhà. Nhan Nặc nhìn thấu bụng dạ của anh nên nhất quyết không đồng
ý, khiến anh nhìn thấy mà không ăn được, hận tới mức ngứa răng, suy nghĩ xem
làm thế nào để xử lý người con gái không coi mình ra gì này.

 

Cơ hội, chỉ cần nhẫn nại chờ đợi là nhất định sẽ có.

 

Cơn bão mùa hè điên cuồng quét qua thành phố C, ban
ngày vẫn còn cảnh hợp lòng người vậy mà vào đêm đột nhiên lại điên cuồng nổi
gió, mặc dù đài khí tượng đã dự báo để mọi người sớm có sự chuẩn bị nhưng người
ta vẫn cảm thấy bất an.

 

Trong tòa cao ốc thương mại quốc tế Ngọc trai của biển
ở thành phố C…

 

Tần Phóng và vài cán bộ cấp cao của mấy công ty chi
nhánh đang họp trực tuyến với tổng công ty bên Mỹ, thương thảo về việc điều động
nhân sự trong nội bộ công ty.

 

Hiện tại, anh không hay tới văn phòng, mọi việc đều
giao hết cho Phương Lỗi, việc anh cần giải quyết, hay nói cách khác việc anh
không thể không xử lý còn nhiều hơn, đó chính là Tần thị. Công ty gia đình có
tài chính lớn mạnh, các mối quan hệ khó khăn, phức tạp, vô số “hoàng thân quốc
thích” nằm trong bộ phận quản lý, sau khi anh bắt tay điều tra lỗ hổng tài
chính đã có ba mươi lăm người trong dòng họ dính dáng, nếu không chỉnh đốn những
người ngồi trên cao thì có thể bị gặm cho chỉ còn cái vỏ. Ban đầu ông nội Tần
Phóng ép anh học hai bằng MBA bây giờ được dùng tới, những người cùng chi tộc với
anh luôn coi anh không tồn tại nên tự do ra uy, vì thế anh cũng không cần ra
tay nhẹ nhàng, nên đuổi là đuổi, nên giải quyết là giải quyết, đúng là làm việc
vô cùng nghiêm túc.

 

Cuộc họp này kéo dài sáu tiếng đồng hồ, Tần Phóng
liên tục nhìn tài liệu, đưa ra quyết định của mình, chốc chốc lại hỏi ý kiến cố
vấn pháp luật ngồi cạnh, mấy con côn trùng gặm nhấm trong gia tộc lúc này đã bị
quyết định việc đi hay ở. Cuối cùng gần tám giờ anh cũng đã tuyên bố họp xong,
mấy cán bộ cấp cao đang căng thẳng thần kinh như được đại xá liền lục tục kéo
nhau rời khỏi phòng họp.

 

Tần Phóng cúi đầu lật tài liệu trong tay, cốc cà phê
bên cạnh đã cạn.

 

Tiếng gõ cửa vang lên, Tần Phóng chau mày ngẩng đầu,
thấy Phương Lỗi đang dựa cửa mặt mày hớn hở, lông mày anh mới dãn ra, anh vẫy
tay: “Sao lại chạy tới đây vậy?” Thấy hai vai Phương Lỗi ướt đẫm, anh lại hỏi:
“Mưa à?”

 

Phương Lỗi thong thả ngồi xuống ghế bên cạnh anh rồi
uể oải nói: “Cậu thực sự biến thành Tam Lang liều mạng à, ngay cả bên ngoài
đang bão gió cũng không biết? Hèn chi tôi thấy mấy người cán bộ mặt mày xanh
xao, gặp tên sếp vô tâm như cậu thì…”

 

Tần Phóng day day lông mày đang nhức mỏi, không để ý
tới mấy lời châm chọc của Phương Lỗi, dựa vào ghế nói: “Không phải tôi muốn liều
mạng, mà là vụ này khó gỡ quá, tôi không quản thì chẳng có ai quản.” Nói xong,
ánh mắt anh cũng mờ đi vài phần.

 

Phương Lỗi biết bệnh tình của ông nội anh nên cũng
không hỏi nhiều về vấn đề này, lấy tập tài liệu trong túi nhựa ra và một bản
thiết kế sơ bộ, đưa tới trước mặt anh: “Cậu không có mặt, một mình tôi phải làm
hai việc, nhưng những thứ này vẫn cần đưa cậu xem.”

 

Tần Phóng liếc nhìn rồi hạ giọng nói: “Đàm Hạo Nhiên
cũng là cao thủ trong nghề, chắc sẽ không có chuyện gì đâu.” Sau đó, anh trịnh
trọng nói với Phương Lỗi: “Mọi việc ở văn phòng sau này đều giao hết cho cậu,
không cần hỏi tôi nữa.”

 

Phương Lỗi sững người, là anh em bao nhiêu năm, hợp
tác ăn ý với nhau khiến anh hiểu ngay ý của Tần Phóng, nghĩ một hồi, anh ngồi
thẳng người, khó khăn nói: “Điều này không đúng quy tắc, dù sao cậu mới là sếp…”

 

Tần Phóng mỉm cười, anh đặt tài liệu xuống, đi tới
bên cửa sổ, nhìn thế giới đang dần dần trôi qua ngoài cửa sổ rồi chậm rãi nói:
“Anh em ruột nên tính toán rỗ ràng, tôi cũng đâu có bạc đãi cậu, ba năm qua tôi
chỉ chỉ tay mà không làm, việc phát triển của văn phòng đều dựa vào cậu chạy
đôn chạy đáo bên ngoài, tôi vốn định chuyển cho cậu một nửa cổ phần, phần còn lại
thì…” Anh quay lại nhìn thẳng vào Phương Lỗi: “Khi cậu mua rồi thì đợi cậu kiếm
đủ tiền, trả lại phần thuộc về tôi cho tôi, cậu đừng vui mừng quá, phải tính
lãi đó, coi như tôi đầu tư nguy hiểm vậy.”

 

Anh đã cố tỏ ra thoải mái nhưng vẫn như một tảng đá
lớn ném vào lòng Phương Lỗi.

 

Có người đàn ông nào lại không muốn có sự nghiệp thực
sự của chính mình chứ? Nhớ lại năm xưa, một mình anh nghèo khó tới thành phố quốc
tế này gây dựng sự nghiệp, ôm hoài bão lớn, cứ nghĩ rằng chỉ cần cố gắng thì chẳng
có gì không thành công. Nhưng hiện thực vẫn là hiện thực, bị người ta chèn ép,
bị người ta khinh ghét, bị chơi đểu ngầm rất nhiều, muốn ổn định lập nghiệp đâu
có dễ dàng đến thế? Cuối cùng vẫn là do Tần Phóng – người anh em này tin tưởng
anh, cho anh cơ hội hợp tác, mới có được thành công như ngày hôm nay. Chỉ là, cả
văn phòng đều thuộc về anh, điều ngay cả nghĩ anh cũng không dám…

 

“Vẫn không được…” Phương Lỗi từ chối, anh rất biết
điều, làm người không được quá tham lam.

 

Ánh mắt Tần Phóng như sâu thêm, ngón tay vô thức gõ
lên cửa sổ, chậm rãi nói: “Có nghĩa là cậu không muốn? Vậy tôi chỉ còn cách bán
cho người khác.” Anh thở dài tiếc nuối.

 

Lần này Phương Lỗi nhảy dựng lên: “Làm sao có thể được
chứ? Đó là sinh mệnh của tôi.” Văn phòng đã lấy đi bao mồ hôi xương máu của
anh? Người khác không biết chứ trong lòng anh thì hiểu rất rõ.

 

Nhưng khi nhìn thấy nụ cười “đểu cáng” trên môi Tần
Phóng, anh mới biết mình đã mắc lừa, lại âm thầm khâm phục, kiểu người như Tần
Phóng thực sự có tài năng, cho dù ở phương diện thiết kế hay quản lý, suy nghĩ
và nội tâm của người khác đều nhìn thấu, ngoài miệng vẫn nói mình chỉ biết thiết
kế chứ không hiểu nghiệp vụ, nhưng thực tế, Tần Phóng muốn để mặc anh tự phát
huy khả năng, cả đời này có được người anh em thế này, anh cảm thấy chết cũng
không tiếc.

 

Phương Lỗi nghiêm túc suy nghĩ một hồi lâu rồi nói với
Tần Phóng: “Cậu quyết định rồi?”

 

“Ừ!” Tần Phóng thờ ơ đáp: “Tôi còn phải giúp ông nội
xử lý mớ việc rối rắm này, phiền chết đi được, thời gian đâu mà lo việc ở văn
phòng nữa?” Ngoài mặt dù không hòa hợp thế nào đi nữa thì ông nội vẫn là người
thân của anh, người thân duy nhất, à không đúng, bây giờ có cả Nhan Nặc nữa.

 

Phương Lỗi lấy lại nụ cười hồ ly, nói: “Chuyện này
do cậu nói đấy nhé, ngày mai tôi sẽ tìm luật sư giải quyết vụ này, đề phòng cậu
hối hận.”

 

“Cái đồ thối tha!” Tần Phóng trừng mắt lườm anh.

 

Lúc này có một vệt chớp lóe lên ngang trời, sáng
chói, mưa càng nặng hạt hơn.

 

Tần Phóng nheo mắt nhìn, đột nhiên nhớ tới lời
Phương Lỗi nói ban nãy, anh sững sờ hỏi: “Ban nãy cậu nói… hôm nay có bão?”

 

Phương Lỗi không hiểu ý anh nên gật đầu: “Ừ, vì thế
tôi cho mọi người trong văn phòng nghỉ sớm rồi, nếu không phải vì vội ngày mai
ký kết thì tôi cũng không chạy tới chỗ cậu, cũng may là tới nhanh chứ bây giờ
thì…” Anh nhìn mưa to gió lớn ngoài trời: “Chắc là tắc đường, tôi đang nghĩ
xem nên về thế nào đây.”

 

“Chết tiệt!” Tần Phóng buột miệng rồi vội lấy điện
thoại ra bấm số.

 

“A lô, A Phóng?” Nhan Nặc mệt mỏi hỏi, hình như bị
ngạt mũi.

 

Tần Phóng lo lắng nói: “Là anh, chỗ em thế nào?…”
Căn nhà Nhan Nặc ở phố cổ, mặc dù cũng chắc chắn nhưng không tránh khỏi lâu năm
có hỏng hóc, sao anh lại không lo lắng được chứ? Đều do anh quá chăm chú vào
công việc, nghe thấy tiếng mưa rơi gió thổi ở đầu máy bên kia, không đợi cô trả
lời anh đã nói luôn: “Lát nữa anh qua đó.”

 

“Không cần đâu…” Nhan Nặc đang định nói gì nữa thì
đột nhiên cô hét kêu lên một tiếng, cuộc điện thoại bị ngắt quãng.

 

Gọi lại lần nữa thì chỉ nghe thấy tiếng tút dài, lúc
thì báo điện thoại ngoài vùng phủ sóng, Tần Phóng lo lắng tới mức định đập cả
điện thoại.

 

Vẫn là Phương Lỗi bình tĩnh, anh vỗ vai Tần Phóng
nói: “Có phải cậu không biết là vì mưa bão nên sóng điện thoại kém đâu, hơn nữa
khi sấm chớp không được dùng điện thoại, không lẽ ngay cả chút kiến thức thế
này cậu cũng không biết sao? Quan tâm quá càng loạn, Nhan Nặc lớn như thế rồi,
chắc chắn sẽ biết chăm sóc bản thân.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+