Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu _ Chương 39 part 1 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 39

 

Nếu nói trước đây không dám, không muốn, không biết
phải giải thích chuyện mang bầu khi chưa kết hôn với gia đình thế nào, nhưng
sau khi gặp Lâm Vũ Triết, cô càng quyết tâm thẳng thắn nói chuyện với bố mẹ, dù
sao một người khi gặp nạn, bị thương, bố mẹ luôn luôn là nơi nương tựa ấm áp nhất.

 

Sự việc đúng như Nhan Nặc dự tính, bố Tư Thần sau
khi biết chuyện đã vô cùng tức giận, nói sẽ đoạn tuyệt quan hệ cha con với cô,
còn mẹ cô thì cảm thấy đau đớn, nhưng Liễu Tư Thần đã mang thai hơn sáu tháng,
đánh cũng không được mà mắng cũng không xong, vì thế một thời gian sau là hết
giận, rồi lại thương con, giục người mau đón con về nhà, chuẩn bị cơm ngon canh
ngọt đợi sẵn, đúng là làm cha làm mẹ thì luôn rất thương con.

 

Liễu Tư Thần về nhà dưỡng thai, Tần Phóng cũng đi
công tác ở Thanh Đảo, chỉ còn lại một mình Nhan Nặc.

 

Hôm nay, cô soi gương một hồi, chắc chắn mình trang
điểm ổn rồi mới ra cửa, điện thoại bỗng đổ chuông.

 

Cô nhìn xem, là Tư Thần gọi, cô chau mày ấn nút
nghe, giọng nhẹ nhàng: “Sao thế? Đại tiểu thư cuối cùng cũng nhớ tôi rồi à? Tôi
còn tưởng cô đang vui vẻ thực hiện kế hoạch nuôi béo thành heo chứ?”

 

Liễu Tư Thần cười nói: “Thôi đi, cậu đừng bới móc nỗi
khổ của tớ nữa, bây giờ bố mẹ tớ phân chia công việc, một người phụ trách việc
ăn uống của tớ, một người phụ trách việc vận động của tớ, tớ chẳng có chút tự
do nào, mới than thở một câu thì hai người họ liền nói: “Cô tưởng chúng tôi
quan tâm tới cô à? Chẳng qua là nể mặt cháu tôi mà thôi”, cậu nói xem có tức
không cơ chứ?”

 

Nhan Nặc châm chọc cô: “Cho cậu là mặt trời thì cậu
sẽ chói sáng hả? Bố mẹ cậu đang quan tâm đến cậu, nghe lời họ không sai đâu, cậu
lại còn than thở nữa…”

 

“Tớ biết chứ, nhưng mà chán lắm, cậu lại không tới
chơi với tớ, ở nhà chán lắm”, Liễu Tư Thần phụng phịu.

 

Nhan Nặc nhớ lại lịch làm việc của mình rồi dịu dàng
nói: “Bây giờ tớ thực sự không dứt ra được, Tần Phóng thì bận như con quay,
công ty của Phương Lỗi đang đi vào quỹ đạo nên tớ cũng không tiện đi, mọi việc
đều dồn lại. Khi nào thì cậu sinh? Đến lúc đó tớ xin nghỉ dài đến ở với cậu được
chứ?”

 

“Ngày Mười lăm tháng sau, vậy nhé, cậu phải đến với
tớ đó. Hôm qua đi khám thai, nghe mấy bà mẹ có kinh nghiệm nói sinh con đau lắm,
lòng tớ lại thấp thỏm không yên, sắp bị chứng trầm cảm trước khi sinh rồi.”

 

“Tớ bảo này, cậu có em bé chứ có phải biến thành em
bé đâu mà sợ, sợ cái gì? Phải làm một bà mẹ kiên cường, như thế mới là tấm
gương tốt cho con chứ.” Đột nhiên nhớ ra điều gì, Nhan Nặc liền chuyển chủ đề:
“Đúng rồi, một mình cậu đi khám à? Anh ta không tới tìm cậu sao?” Cô đột nhiên
nhớ ra mấy hôm trước Lâm Vũ Triết tới tìm cô để nghe ngóng tình hình mấy lần,
nghe Tần Phóng nói thì hôn sự của anh ta có thể thay đổi.

 

Liễu Tư Thần nghe là hiểu ngay ý của Nhan Nặc, cô
bình thản đáp: “Có lúc thì mẹ tớ đi cùng, có lúc thì đi một mình. Anh ta đến
tìm tớ mấy lần nhưng mà tớ không thèm để ý, dù sao tụi tớ tám trăm năm trước đã
chẳng còn quan hệ gì cả, anh ta đến là có ý gì chứ?”

 

Nhan Nặc im lặng một hồi.

 

Sao lại không có quan hệ gì chứ? Đứa trẻ chính là cốt
nhục liên hệ hai người họ lại với nhau, điều này không thể nào thay đổi được.
Nhưng đây là chuyện của hai người họ, cô dù thế nào cũng chỉ là người ngoài,
câu hỏi này chỉ người trong cuộc mới có thể giải quyết được.

 

Cô ngẩng đầu nhìn đồng hồ, sắp mười giờ đến nơi: “Vậy
cậu chú ý nhé, việc gì cũng phải thoải mái trong lòng, có chuyện gì thì cứ nói,
bây giờ đứa bé là quan trọng nhất.”

 

“Ừ, tớ biết rồi. Đúng rồi, mẹ tớ đang giục tớ đi bộ,
lần sau nói tiếp nhé!”

 

“Ừ, bye bye.”

 

Nhan Nặc đi giày cao gót bước vào cổng trường đại học
T.

 

Hôm nay là ngày kỷ niệm một trăm năm thành lập trường,
cho dù là sinh viên ở trường hay sinh viên đã tốt nghiệp đều vui vẻ xuất hiện
trong buổi tiệc lớn này, đương nhiên cũng bắt gặp không ít gương mặt quen thuộc.

 

Một lần nữa đi dưới bóng cây ngô đồng Pháp, cô có cảm
giác lâu lắm rồi mới quay lại, nhìn những bạn sinh viên trong trường hừng hực
khí thế, dường như ý chí, khí khái trong lòng cô cũng quay lại, xếp hàng ở nhà
ăn, vào thư viện, nghỉ ngơi bên hồ, đi xe đạp khắp nơi, hoặc túm năm tụm ba vui
vẻ, đó là quãng thời gian không âu lo.

 

Không để ý nên đến hội trường lớn của trường từ lúc
nào không hay, ở đây có rất nhiều người, Nhan Nặc lùi lại một bước, chau mày
nghĩ xem có nên bước vào không, từ trước tới giờ cô vốn không thích chen chúc.

 

Liên Nguyệt tinh mắt, từ xa đã nhìn thấy Nhan Nặc đứng
ngoài đám đông, cô đi lại vỗ vai Nhan Nặc: “Biết ngay là cậu sẽ nấp mà, mau vào
đi, bọn tớ tìm sẵn chỗ rồi.” Bọn tớ chắc là mấy người bạn thân học cùng đại học,
dường như thời gian chẳng ngăn cách điều gì cả, cô vẫn là Nhan Nặc vừa nhỏ tuổi
vừa lười biếng, luôn được mọi người chăm sóc.

 

Nhan Nặc ngại ngùng đỏ bừng mặt khoác tay Liên Nguyệt
đi vào hội trường từ cửa bên.

 

Đầu tiên là hiệu trưởng phát biểu, vị hiệu trưởng
này nghỉ hưu đã lâu, hiệu trưởng hiện tại rất trẻ, khoảng ngoài bốn mươi, Nhan
Nặc đã từng đọc tiểu sử của người này trên báo, là một học giả khoa Vật lý, bài
phát biểu của ông cũng không dài, lấy một câu thành ngữ có ngụ ý sâu xa: “Thiên
đạo thù cần” để kết thúc bài phát biểu, bên dưới vỗ tay rào rào. Sau đó là vài
vị giáo sư đức cao vọng trọng lên nói, trong đó có giáo sư Từ đã từng rất quan
tâm tới Nhan Nặc, ông tổng kết đơn giản cách nhìn của mình với trường T và triển
vọng trong tương lai, ngôn từ dí dỏm khiến nhiều sinh viên đã bước ra xã hội cảm
giác như trở lại thời sinh viên của mình. [Thiên
đạo thù cần: thành ngữ, có ý nghĩa là: Thượng Đế sẽ căn cứ vào sự cố gắng nỗ lực
của mỗi người để đưa ra những phần thưởng xứng đáng cho họ.]

 

Kỷ niệm ngày thành lập trường nhưng thực ra cái nhiều
hơn trong đó là hoài niệm, là ký ức cả đời không thể quên được về trường đại học
T.

 

Sau hội của trường là các khoa tổ chức hoạt động
chúc mừng riêng, buổi tối có biểu diễn văn nghệ ở quảng trường trung tâm.

 

Trần Thần kéo Liên Nguyệt sang một bên thì thầm:
“Này, tớ nghe nói anh Đoàn hôm nay cũng về trường, cậu nói xem Tiểu Nặc có biết
không?”

 

Nghe xong, Liên Nguyệt sững lại, đang định nói điều
gì đó nhưng lại thôi, cô hất cằm lên phía trước rồi cười gượng nói: “Cậu ấy
không cần biết, bởi vì cậu ấy đã gặp rồi.”

 

Trần Thần lúc này mới tỉnh ra, cô mở to mắt khó tin,
ngạc nhiên nói: “Điều này cũng quá trùng hợp đó. Liệu đây có phải là duyên phận
trong truyền thuyết?”

 

Ánh mắt hai người dồn về hai người đang ngại ngùng đứng
ở đằng xa, không hẹn mà cùng nhau thở dài, duyên phận là duyên phận, có điều chỉ
là có duyên, không có phận.

 

Thực ra hôm nay Đoàn Dịch Sâm không muốn về trường dự
lễ kỷ niệm, gần đây anh đang bàn chuyện một vài hạng mục lớn nên thường xuyên
bay qua bay lại giữa Anh và Trung Quốc, có cảm giác mệt mỏi không nói ra thành
lời, thậm chí anh còn không biết mình bán mạng thế này vì cái gì, phía trước mơ
hồ, cảm thấy mình càng sống càng quay về ngày xưa.

 

Nhưng lại nghĩ có thể đây là cơ hội gặp được Nhan Nặc,
có điều do dự một chút nữa thì đã tới trường rồi, biết rõ là cô tránh mình
nhưng vẫn nhớ cô, nghĩ về cô, cảm giác không còn thuộc về mình nữa giống như một
cánh tay vô hình đang bóp nghẹt trái tim anh, ngày đêm đau nhức, nói như lời Vũ
Triết thì: Hai người chỉ là tự làm tự chịu, không trách người khác được.

 

Không ngờ thực sự đã gặp được.

 

Có điều với tính cách của Đoàn Dịch Sâm, anh không
làm được chuyện bám dính không rời, cho dù hai người gặp nhau anh cũng chỉ bước
đến chào hỏi: “Hi, trùng hợp thế, em gặp giáo sư Từ chưa? Ban nãy gặp giáo sư,
ông ấy còn nhắc tới em đấy.”

 

Nhan Nặc sững lại rồi gật đầu: “Vâng, ban nãy đi
chào thầy với các bạn rồi, thầy vẫn coi tôi như một đứa trẻ chưa lớn…” Nói
xong, cô ngừng lại, đột nhiên cảm thấy những lời này không phù hợp với hai người
nữa rồi.

 

Lại im lặng, hai người đều không biết phải tiếp tục
chủ đề này thế nào cho phù hợp, sự ngại ngùng lan rộng. Đoàn Dịch Sâm cảm thấy
xót xa, đột nhiên cảm thấy mình không thể nào tiếp tục ở nơi khó thở thế này nữa,
nên anh vội tìm lý do rời khỏi đó.

 

Nhan Nặc cũng thở phào, điện thoại chợt reo lên.

 

“Ở đâu đấy?” Giọng Tần Phóng rất vui vẻ.

 

Nhan Nặc cũng cười theo: “Anh quên à? Hôm nay là kỷ
niệm một trăm năm thành lập trường em, bây giờ em vẫn ở trong trường mà.”

 

“Về được chưa? Anh đến đón em.”

 

Nhan Nặc cười anh: “Anh ngốc à? Không phải đang ở
Thanh Đảo sao, sao đến đón em được?”

 

“Anh biết phép thuật, một giây sau sẽ đứng trước mặt
em, em có tin không?” Tần Phóng bắt đầu nói đầy vẻ thần kỳ.

 

Nhan Nặc ngạc nhiên ôm miệng: “Sao anh lại về rồi?
Không phải đi một tuần sao?”

 

“Còn không phải vì nhớ em sao, giải quyết công việc
xong sớm một chút là về ngay, cảm động chưa? Mau, thơm anh một cái.”

 

Tiếng cười của anh như có sức cảm hóa khiến Nhan Nặc
cũng cảm thấy dễ chịu hơn: “Không được linh tinh, ai muốn thơm anh chứ!”

 

Tần Phóng cũng không miễn cưỡng: “Vậy em đợi anh ở cổng
trường, một lát nữa anh đến.”

 

“Vâng!”

 

Cúp máy, Nhan Nặc chào tạm biệt các bạn rồi một mình
men theo con đường trồng cây ngô đồng ra về. Có rất nhiều đường thông ra cổng
nhưng cô thích đi con đường này nhất, giống như cô đã lựa chọn một phương hướng,
một sự việc, một quyết định, một người, thì sẽ không bao giờ thay đổi.

 

Nhan Nặc đứng đợi anh ở cổng, thấy Đàon Dịch Sâm bước
vào quán cà phê Lời của gió, lúc này anh chỉ đơn thuần là ngồi xuống, nhìn và
nghĩ.

 

Thời gian của một cốc capuccino đã từng là thứ Nhan
Nặc thích nhất.

 

Đợi khi anh bước ra khỏi quán đón từng đợt gió mát
rượi, thì đằng sau là hàng loạt chiếc chuông gió vang lên thánh thót, tạo nên một
đường cong hoàn mỹ. Bây giờ thật trùng hợp, anh nhìn thấy Tần Phóng xuống xe
tươi cười đón Nhan Nặc, rồi nhẹ nhàng hôn lên trán cô một cái. Lần đầu tiên anh
thấy capuccino đắng thế này, cảm giác cứ mắc trong miệng không mất đi, cánh tay
cầm món quà cũng không còn chút sức lực nào nữa.

 

Anh hiểu rõ cách đối nhân xử thế, cách kinh doanh,
nhưng từ đầu chí cuối không biết đối mặt với sự thật trong tình yêu, trước cũng
thế, bây giờ cũng thế, đây có lẽ là thất bại lớn nhất của đời anh.

 

Đoàn Dịch Sâm ơi là Đoàn Dịch Sâm, rốt cuộc là mày
nghĩ thế nào đây? Tình cảm không phải là kinh doanh, không phải cứ tăng vốn đầu
tư là có thể có được cơ hội có một không hai, hơn nữa, yêu cô ấy, mày càng
không thể lặp lại. Nhưng buông tay thì đau khổ, quên đi thì quá khó.

 

Gần đây xảy ra hai sự việc.

 

Một là con thứ ba nhà họ Lâm – Lâm Vũ Triết và Cao Tịnh
đã hủy hôn, việc này khiến giới thượng lưu lại dậy sóng, người ta suy đoán ra
vô số nguyên nhân. Hai là Liễu Tư Thần sinh sớm, dự sinh là ngày Mười lăm nhưng
đứa bé lại không chờ đợi được nữa nên ra đời vào đầu tháng, là một bé gái xinh
xắn.

 

Chỉ cần là người biết nội tình sự việc thì không khó
để liên hệ hai sự việc lại với nhau, đáng tiếc lúc này dù Lâm Vũ Triết muốn
quay đầu mà Liễu Tư Thần không đồng ý cho anh cơ hội, huống hồ còn có bố mẹ Tư
Thần như hai ngọn núi ngăn đó, với Lâm Vũ Triết thì đường còn rất dài. Công ty
anh cũng không đến nữa mà ngày ngày túc trực ở bệnh viện, cho dù ai nói gì anh
cũng không hề dao động, người lớn người bé cần thứ gì là anh chuyển tới bệnh viện
không thiếu, Liễu Tư Thần bất lực với anh nên chỉ biết làm mặt lạnh lùng, hai
người cứ lạnh tanh mà đối mặt với nhau.

 

Hôm nay, Tần Phóng và Nhan Nặc cùng đi thăm con của
Liễu Tư Thần, đứa bé sắp đầy tháng, đôi mắt nhỏ đen cứ lúng liếng nhìn người tới,
không khóc không quấy, rất ngoan. Tần Phóng nhìn thấy thích quá bèn kéo tay
Nhan Nặc: “Hay là chúng ta cũng mau sinh một đứa đi.”

 

Nhan Nặc bỗng chốc đỏ bừng mặt, rút khỏi tay anh rồi
nói: “Anh nghĩ sinh con là trò chơi à, làm gì có chuyện nói sinh là sinh chứ?
Hơn nữa, em dựa vào cái gì mà sinh cho anh?”

 

Tần Phóng ôm chặt eo cô không buông: “Dù sao em cũng
không chạy được.”

 

Liễu Tư Thần không chịu được cảnh hai người đong đưa
trước mặt cô, nên vừa ôm con vừa nói: “Hai người giữ ý tứ một chút, muốn ân ái
thì về nhà, ở đây vẫn còn một bông hoa của tổ quốc đó.”

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+