Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Yêu nhầm chị hai… được nhầm em gái – Chương 03 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 3

Đi thăm một lượt hết nhà các thầy cô thì đã 3h30 chiều, lúc nãy đứa nào cũng thấm mệt vì cả ngày chạy ngoài đường, nên ý kiến ra biển chơi xong rồi về ăn lẩu được nhiều người đồng tình nhất. Vậy là gần 35 đứa lục tục kéo nhau ra biển, y như là đi càn đi quét chứ chẳng phải đi thăm thú cảnh quan nữa. 

Biển đông nghẹt, người tắm thì ít mà học sinh thì nhiều, hoá ra ko phải mỗi mình lớp tôi đổ bộ ra biển mà là tư tưởng lớn gặp nhau, phải gọi là đông dàn trời. Đến đây thì bọn tôi bắt đầu chia tốp ra, nhóm thì chạy luôn xuống nước mà nghịch, nhóm thì lập phe chơi keo hay u gì đó, một vài đứa ngồi trên bờ hóng gió, K mập với nhỏ H thì đã tếch đi đâu mất. Tiểu Mai vẫn ngồi phía trên đồi, khác là lần này nàng ko ngồi 1 mình, mà là thằng T đang liến thoắng kế bên, và thằng C thì lấp ló phía sau như chực xô thằng này lăn cù xuống biển chơi. Nghịch nước thì ướt, chạy giỡn thì đổ mồ hôi, mà hóng gió thì mỗi chỗ trên đồi đã có Tiểu Mai rồi, tôi nghĩ ko nên lên đó ngồi, thế là bệt luôn xuống bờ cát.

Thằng D chạy lại :

– Sao ngồi 1 mình vậy ku ? Ra đá cầu, tao mới mua nè !
– Gió máy thế này mà đá gì nổi ! – Tôi lắc đầu.
– Kệ, ngồi không làm gì !– Nói rồi nó chạy về phía bọn thằng L với mấy đứa tổ 3 đang đợi.

Tôi vừa định đứng dậy nhập hội cầu mây với tụi nó thì em Vy từ đâu bước lại.

– Tản bộ với Vy đi N ! – Em nó rủ, mặt vẫn lạnh tanh.
– Ừ, thì đi… ! – Tôi đáp, vẻ hối lỗi pha lẫn bực dọc vì bị làm lơ cả ngày nay.

Bọn tôi tháo dép xách tay, đi về hướng sân golf Novotel, ở đó có cả thảm có xanh mướt trải dài đến tận mũi đá xa tít ngoài kia. Gió biển thổi mát rượi, càng đi xa về hướng này thì biển càng vắng dần, tiếng đùa giỡn í ới đằng xa giờ chỉ nghe vọng lại. Em Vy mắt nhìn xa xăm, vẫn lặng im đi cạnh tôi, thỉnh thoảng khẽ vuốt tóc và cười mỉm. Đi được một lúc thì tôi hết đợi nổi nữa, cất tiếng trước :

– Sao hôm nay ko nói với N gì hết vậy ? – Lần này tôi đã nói rõ ràng rành mạch, hình như bị bơ cả ngày nay nên giờ tôi chẳng thấy e ngại gì nữa, hùng hổ nữa là khác.
– Biết rồi còn hỏi ! – Vy đáp gọn lỏn.
– Ừ thì biết, được chưa ? – Tôi bạo gan.
– Thế biết gì, nói Vy nghe ! – Em nó dừng bước, quay lại nhìn thẳng vào tôi.
– Thì…chuyện N tặng hoa cho 2 người lúc diễn. – Tôi hơi chột dạ.
– 2 người là 2 người nào ?
– Thì là Vy với…Mai – Tôi gãi đầu.
– Ơ, tặng hoa cho bạn diễn văn nghệ thì đâu có gì sai – Em ấy đáp.
– Nhưng…N lại tặng hoa giống nhau.. !
– Vy là gì với N ? – Mắt em nó nhìn xoáy vào tôi.
– Thì…bạn gái !
– Vậy Mai là gì với N ? – Lại hỏi tiếp
– Là…bạn bình thường ! – Tôi khó khăn trả lời.
– Vậy sao N còn mua cùng 1 loại hoa tặng cả 2 người chứ ? – Giọng Vy chuyển sang trách cứ.
– Ừ..thì,..lí ra N ko nên mua hoa hồng phớt nhưng.. – Tôi bắt đầu nói tào lao.
– Thế ra tặng hoa hồng phớt cho tôi là sai à ? – Tiếp tục bắt bẻ.
– Ko, ý N ko phải vậy…tức là… – Tôi đổ mồ hôi hột dù gió đang mát lạnh.
– Lần trước Vy nói N còn vi phạm thì chết với tôi, thế bây giờ …chết cho tôi xem đi – Mắt em nó đã đỏ hoe, hay là tôi tự thấy vậy ko biết nữa.
– Ơ…lúc đó…làm gì đến nỗi phải … – Tôi quíu lên.
– Không được chứ gì, vậy thôi !

Dứt lời em nó bước đi ngang qua vai tôi, còn tôi thì đứng chết trân tại chỗ, người cứ đờ ra chả biết làm gì sất.

– “Chụt “ , từ đằng sau, Vy nhẹ nhón chân và hôn lên má tôi, rồi em cười khúc khích, tôi mặt đỏ như gấc chín, run run vì quá bất ngờ.
– Hì, chết rồi nhé, chết…đứng luôn kìa ! – Em nó vẫn cười, mắt ánh lên vẻ tinh nghịch.
– Ơ…vậy là sao… ? – Tôi đang ngu.
– Là tha rồi đó, hì hì, nãy giờ chỉ đùa chọc N thôi, chứ hôm qua nhỏ H tới nhà Vy kể hết oy, hết giận từ hôm qua rồi kia !
– Èo…vậy mà sáng giờ làm tưởng…hết hồn. ! – Tôi thở phào.
– Tưởng gì ế ?
– Thì tưởng….ko nhìn mặt nữa chứ sao !
– Bậy nào, em đâu dám bỏ chàng cô đơn chứ, hì hì – Em ôm tay tôi , nghiêng mái đầu cười lả lướt.

Chúng tôi dạo bộ dọc theo bờ biển, một tay xách dép, tay còn lại nắm tay nhau, lúc này thì nhìn em Vy dễ thương thật, nụ cười toả nắng, thỉnh thoảng khẽ vuốt đôi làn tóc mai, chợt em nó chạy lại chỗ bờ cát gần bãi cỏ :

– Rùa con kìa N ! – Mắt em hấp háy.
– Ko phải đâu, là baba đấy ! – Gì chứ kiến thức phổ thông thì tôi nhiều vô kể .
– Ộ ôi, nhìn yêu thế !

Ngồi chơi thêm chút nữa thì bọn tôi đi ngược lại, về chỗ lớp đang tập trung, chứ lỡ đi xa quá bị bỏ lại mất thì khổ. Mới được nửa đường thì đã thấy Tiểu Mai và thằng T đi hướng ngược lại, thằng T tay kia cũng cầm dép, tay còn lại cầm….chai nước, Tiểu Mai chỉ đi cạnh bên.

– Ghê nha, nắm tay rồi nha ! – Thằng T chọc.
– Sao đây ? Ghen tị à ? – Tôi phản pháo.
– Hé hé, tao ko dám ! – Nó cười đểu cáng kinh dị.

Dĩ nhiên, Tiểu Mai đang thấy tôi với Vy, tay trong tay đi dạo, và nàng ko tỏ thái độ gì cả, đi trước mặc cho thằng T quày quả chạy sau. Nhưng tôi của ngày đó đâu hay biết Tiểu Mai nhà tôi đang buồn lắm, lúc này tôi chỉ đang cực kỳ vui sướng mà thôi .

Đi đến gần chỗ lớp tập trung, Vy mới rời tay tôi và đi trước, cũng phải, để cả lớp thấy thì ngượng chết, tôi vừa định bước theo sau thì chợt nghe :

– Vừa nãy cũng không hẳn là giỡn đâu ! – Giọng em Vy ở phía trước khẽ thoáng trong làn gió biển mát lạnh của buổi hoàng hôn.

Đúng là khi có tình yêu trợ giúp thì việc gì làm cũng xong xuôi ngon lành, cả tuần nay cái mặt tôi cứ tươi hơn hớn, tinh thần phấn khởi, học hành tấn tới. Mấy cái cân bằng phương trình nhẩm bằng mắt bây giờ bây giờ với tôi chỉ là chuyện vặt, nhoáng 1 cái xong luôn 50 cái, toán học với vật lí gì cũng như muỗi chích, sáng thì nằm ngủ nướng chiều học tối đi chơi với em Vy, khuya về xem lật sách xem vài trang vậy mà điểm toán với lí vẫn cao đều đều. Còn môn Văn thì khỏi nói, tôi giỏi bẩm sinh, giờ dù có sức mạnh tình yêu trợ giúp cũng chả giỏi hơn được, hề hề !

Nhưng mà tôi chỉ ngại môn Anh văn, học thuộc lòng thì được chứ mấy cái ngữ pháp thì tôi chịu, học hành lòm bòm, lèo tèo vài con 7-8 là đã mừng lắm rồi. Cơ mà nhân vô thập toàn, dở môn này thì cũng chẳng sao, sau này vào đại học rồi đi học thêm cũng chưa muộn. Thế nên giờ tự học trên lớp, tôi toàn tếch sang nhóm Văn của em Vy phụ trách ngồi dòm em ấy mà thôi. Trong lớp thì tôi làm cán sự Toán, em Vy cán sự Văn, Tiểu Mai chịu trách nhiệm Anh ngữ, thằng T thì các bác cũng biết, nó làm cán sự Hoá, thằng L phụ trách Vật Lý. Giờ tự học mỗi cán sự sẽ ra bài tập rồi giảng giải cho mấy đứa khác, đứa nào cảm thấy yếu môn nào thì đến khu nhóm của cán sự đó mà học thêm. Tôi thì toàn ra 1 đống bài toán dài loằng ngoằng cho bọn kia tự giải, ko được thì giở sách đọc đáp án, rồi thì qua bên nhóm Văn ngồi, vì…tôi tự phịa là tôi dở Văn lắm, hề hề. Nhóm Anh ngữ của Tiểu Mai là đông người nhất, phần vì môn này tuy ko khó nhưng phát âm với ngữ pháp cũng hơi khó nuốt, phần vì Tiểu Mai dịu dàng, ai ko hiểu gì nàng cũng chịu khó từ tốn giải thích đến lúc hiểu mới thôi. Nên sau giờ tự học mỗi Tiểu Mai là tôi thấy em ấy mệt nhất, cũng thấy…tội tội, nhưng có ăn gan hùm mật gấu tôi cũng ko dám hỏi han hay là qua nhóm nàng học, thôi thì cứ cố lên, em nhé, chúng ta ai cũng có trách nhiệm cả !

Thứ 7 tuần này, hai tiết chủ nhiệm sẽ dành cho cuộc thi “ Hái hoa học tập “, đại khái là thường niên, nhà trường sẽ tổ chức cuộc thi giữa các lớp cùng khối với nhau, mỗi lớp chia làm 4 nhóm, 3 nhóm kia thì mỗi nhóm sẽ đi sang một lớp khác, nhóm còn lại thì ở tại lớp làm sân nhà, như vậy tại mỗi phòng sẽ có 4 lớp thi với nhau, nội dung là các câu hỏi về tất cả các môn học, các câu hỏi sẽ được rút thăm ngẫu nhiên. Đây cũng có thể coi là một cuộc thi khá quan trọng, vì đem chuông đi đánh xứ người, đã đánh là phải thắng, sân nhà thì càng phải thắng nữa. Lớp tôi lại là lớp chọn, A1 đầu tàu của khối nên càng phải đứng đầu, nhưng học sinh bên A2 – A3 và A4 thì nghe đâu cũng giỏi ko kém, nên lỡ mà thua thì nhục lắm.

Cô Hiền phân nhóm thì cứ mỗi tổ là một nhóm, nhưng mỗi nhóm sẽ có 2 cán sự bộ môn trong đội, nhóm nào ít cán sự hơn thì sẽ ở tại lớp. Nhóm 1 sẽ có cán sự Hoá và Sinh, nhóm 2 là Văn và Lí, ko biết là may mắn hay xui xẻo nhóm 3 lại là Toán và Anh ngữ, nhóm còn lại ở tại lớp, tập trung nhiều hơn các học sinh giỏi đều các môn. Nghe xong danh sách phân nhóm, em Vy quay ngay xuống chỗ tôi, lia tia nhìn sắc bén, ý chừng bảo :

– Đấy, anh mà léng phéng thì liệu hồn !
– Hì….- Tôi lắc đầu cười khổ, ra chiều uý kị.

– Vậy thôi, các nhóm đến phòng ghi trong danh sách đi – Cô Hiền bảo.
– Làm ăn cho ngon lành nha mậy – K mập bảo tôi.
– Ờ, nhóm nào thua trực nhật cả tháng – Tôi cười đểu thằng T.
– Hê, chưa biết ra sao đâu ku – Thằng T tự tin.
– Đi nhé ! – Tôi cười cười với em Vy.
– Ờ, trông cái mặt vui quá hén – Em nó nheo mắt.
– Đâu có, đang rầu nè – Tôi giả bộ thảm não.
– Hì, đi đi ông – Em đẩy lưng tôi.

3 nhóm lục tục đi đến các phòng đã quy định, đến nơi thì đã thấy 3 lớp kia yên vị, nhìn bọn tôi chằm chặp, bọn A2 mặt ngầu kinh, chắc là tinh thần quyết tâm cao độ đây.

– Ngồi sao giờ ? – Tôi hỏi.
– 2 cán sự ngồi chung cho dễ thảo luận! – Nhỏ Y lên tiếng.
– Ờ, vậy…cũng được !

Vậy là tôi ngồi đầu bàn, Tiểu Mai kế bên, còn lại cứ tự chen vô.

– Hi, N đem theo cả vở viết à ? – Tiểu Mai bắt chuyện.
– Ừa, để tính toán chứ ! – Tôi đáp.
– Uhm, cố lên ha ! – Nàng cười tươi rói, tôi nghe tim đập thình thịch.
– Ừ…hi vọng là rút thăm trúng câu về Toán. – Tôi gãi mũi
– Hì, mấy câu khác mình nhắc cho ! – Em ấy cười tình.
– À…ừ… – Tôi ngập ngừng.

Phía bên kia, bọn con trai lớp khác xì xào bàn tán, nghe loáng thoáng như :

– Thằng ôn này bắt cá hai tay !
– Bậy bạ, một tay nó bắt hai con cá !
– Để tao méc em Vy – Thằng ranh nào chốt câu này hiểm quá.

Nghe đến đây, tôi bất giác nhích người lùi ra phía đầu bàn, và Tiểu Mai thì tròn mắt ngạc nhiên kế bên, chắc em ấy tưởng tôi đang sốt ruột, muốn trổ tài ngay đây :

– Bình tĩnh N, chưa bắt đầu thi mà !
– Vậy à…lâu nhỉ ! – Tôi đáp cho qua chuyện.

Thằng D ngồi phía sau, mặt cắt ko còn hột máu, miệng lẩm bẩm :

– Cầu trời đừng trúng câu toán, câu lí, câu anh văn !
– Toán dễ ẹc, tao bày mày cả buổi hôm trước rồi còn gì ! – Tôi quắc mắt nạt.
– Mày bày cái con khỉ, toàn giao bài xong chạy đâu mất, học với mày tao học với cái đầu gối còn hơn ! – Nó phản pháo.
– Ơ…cái thằng.. – Tôi cứng họng, nó nói đúng quá mà.
– Ko sao đâu D, trả lời sai thì được trợ giúp mà, có gì Mai nhắc cho! – Tiểu Mai góp ý.
– Vậy mới phải chứ – Thằng D liếc xéo tôi – Hì, vậy nhờ Mai cả nha ! – Như con nít, nó vừa nạt tôi xong đã quay sang Tiểu Mai cười tít mắt.

Chậc, cái thằng, chỉ là thi thôi mà, ngồi dưới mà còn run vầy, tí lên trên làm ăn thế quái nào được. Cơ mà nó nói cũng đúng, nhỡ nhóm tôi mà thua thì nhục ko biết để đâu cho hết với mấy lớp khác, có khi phải trực nhật cả tháng ấy chứ. Nghĩ đến đây, tôi toát mồ hôi, bắt chước thằng D khẽ lẩm bẩm theo :

– Cầu trời đừng dính câu lịch sử với địa lý !

Mỗi lớp sẽ cử đại diện lên rút thăm câu hỏi, người rút sẽ kiêm luôn phần trả lời, đúng thì được cộng 10 điểm, sai thì lớp của người đó trợ giúp, đúng cộng 8 điểm, nếu lớp của người rút thăm trả lời vẫn sai thì theo thứ tự số lớp mà lớp kế bên sẽ trả lời, đúng được cộng 6 điểm, cứ thế giảm đi mỗi lần 2 điểm nếu trả lời sau. Ok, luật lệ đã được chủ nhà phổ biến và các đội khách thông qua, cuộc thi bắt đầu, 10A1 sẽ mở màn.

Như dự định, tôi sẽ rút thăm đầu tiên, dù gì tôi cũng là cán sự toán, vào cuộc thuận lợi sẽ lấy tinh thần cho nhóm, với cả cũng thị uy cho các lớp khác. Tôi hiên ngang bước tới bàn rút thăm, cho tay vô, nghĩ thầm :

– Tránh lịch sử, né địa lý !

Hên, quả là bàn tay vàng, tôi rút ngay thăm Hoá học, chẳng phải sở trường nhưng cũng ko phải sở đoản. Thăm là một câu cân bằng phương trình hoá học, khá phức tạp, nhưng chẳng hề gì, tôi liếc mắt cái rồi đưa thăm cho đại diện chủ nhà viết đề lên bảng. Công thức vừa viết xong, các lớp khác đang lục tục lấy giấy viết với máy tính ra giải thì tôi điền vào thẳng luôn, cái vụ này thì phải cảm ơn anh thằng T, luyện mãi giờ đã đến lúc xuất đạo, đại công cáo thành.

– Đáp án chính xác, cộng 10 điểm cho lớp 10A1 ! – Lớp trưởng chủ nhà A2 tuyên bố khi lớp nó và 2 lớp kia còn hí hoáy giải.
– Cái gì nhanh vậy ? – Nhỏ bên A4 ngơ ngác.
– Nó biết trước đáp án à ? Hay là đúng phương trình ruột ? – Thằng nào đó bên A3 đoán mò.
– Gặp thứ dữ rồi, cái phương trình khoai thế mà nó… – Đứa kế bên e ngại.

Tôi công đức viên mãn, cười tự tin đường hoàng đi về chỗ ngồi, hề hề.

– Ghê mậy, học thuộc trước à ? – Thằng D chồm lên hỏi.
– Điên, biết ra trước cái nào mà học, luyện đấy ! – Tôi sừng sộ.
– Luyện sao hay thế ? Chỉ tao với ! – Nó nài nỉ.
– Dẹp, bí mật gia truyền ! – Tôi quay lên lại.

– N giỏi ghê, Mai còn đang tính hệ số thì N xong òy ! – Tiểu Mai nhìn tôi đầy ngưỡng mộ.
– Hì hì, anh thằng T dạy đó, chứ ko thì N cũng phải mò mẫm thôi ! – Tôi cười trừ.
– À ra thế, mai mốt tao đăng kí thầy cho học, hê hê ! – Thằng D hóng hớt.

Lớp 10A2 cử lên thằng nhãi khi nãy đòi méc em Vy chuyện tôi cười nói với Tiểu Mai, nhìn bộ đi đứng là thấy ko ưa rồi.

– Cầu cho mày tạch đi, bốc trúng câu khó vô ! – Tôi trù ẻo.
– Xấu tính ! – Tiểu Mai kế bên nghe thấy, nàng lắc đầu cười lỏn lẻn.
– Hì, tất cả vì A1 thôi mà ! – Tôi xấu hổ tự bào chữa.

Thằng A2 rút thăm Toán, đề vừa xuất hiện trên bảng thì ở dưới đã rộn lên tiếng sột soạt giải bài, tôi mất 1 phút để có đáp số, câu này cũng tàm tạm, có chỗ hóc nếu ko tinh ý, tôi chắc mẩm thằng kia sẽ tạch. Dè đâu nó đăm chiêu tí rồi viết y chang bài giải của tôi.

– Đáp số đúng rồi, 10A2 được cộng 10 điểm !

Èo, gặp đại kình địch môn Toán rồi, lúc nó về chỗ đi ngang qua tôi còn ráng liếc nhìn Tiểu Mai rồi cười tình nữa chứ, mịa cái thằng, đợi bố đấy !

10A3 và 10A4 đều trả lời đúng 2 câu địa lý và sinh học tiếp theo, tôi thở phào vì ít nhất cũng loại ra được 1 câu địa lý. Đến lượt thứ 2 của lớp tôi, nhỏ Y xung phong lên tiếp theo, rút trúng thăm văn học, đề là nêu tiểu sử Tố Hữu, khá dễ, nhỏ Y đọc rào rào, 10A1 được 20 điểm ngon ơ.

Lượt kế tiếp, nhỏ nào đó bên A2 hốt luôn câu toán nữa, đề dễ nhưng nó lại trả lời sai, thế là trông chờ vào lớp nó trợ giúp. Thằng nhãi nhìn Tiểu Mai khi nãy lại trả lời đúng, chắc trình nó cũng ngang ngửa tôi quá, thây kệ, dù gì lớp nó cũng mất 2 điểm, câu này được mỗi 8 điểm. A3 trả lời chính xác câu lịch sử, khiếp, nhỏ bên đó bê nguyên luôn cái tổ chức công xã nguyên thuỷ lên mà đọc oang oang, dù đề chỉ hỏi một chi tiết nhỏ nhít, 10 điểm tối đa cho cái sự hăng hái quá đáng của đại diện 10A3 . Đến lượt A4, hốt trúng câu vật lý, thằng A4 tính sai ngay phép tính đầu, thế mà nó cứ làm tiếp như đúng rồi, viết ra đáp án còn làm bộ phủi phủi tay, nhìn về lớp nó cười hãnh diện.

– Sai, lượt trợ giúp của 10A4 ! – Đại diện A2 nhận xét.

Thằng kia thất vọng thấy rõ, mặt nó chảy dài ra như trái dưa leo, thất thểu về chỗ ngồi dù lớp nó trợ giúp đúng đáp án. Lượt tiếp theo, thằng D hào hứng bước lên, tự tin cho tay vào hộp thăm, và tôi trông cái mặt nó ko khác gì đứa A4 vừa rồi khi nghe câu hỏi :

– Dịch ra tiếng Anh câu sau đây : Ba tuần sau tính từ hôm nay, tôi đang thu hoạch mùa vụ của tôi. ! – Nhỏ A2 đọc tới đâu, thằng D với tôi mặt xám ngoét đến đấy.

Thôi xong, câu này tôi cũng bó tay, nhìn sang thì Tiểu Mai vẫn mỉm cười thản nhiên.

– Ơ…Count from today until three week…I’m going to… mình ko trả lời được. – Thằng D cúi gằm mặt lí nhí nói.
– Mời đại diện A1 trợ giúp !
– Three weeks from now, I’m harvesting my crops ! – Tiểu Mai đứng dậy đáp.
– Hoàn toàn đúng, cộng 8 điểm cho 10A1 !

Không hổ danh cán sự Anh, em ấy dịch ngắn gọn mà súc tích, chả bù với tôi, câu cú lủng củng mà còn thiếu từ, tôi lén lén vò tờ giấy mà tôi vừa ghi câu dịch vào, thầm cảm ơn trời vì lúc đầu tôi ko rút trúng cái thăm này, chứ ko thì giờ đây tôi chẳng khác gì thằng D, lều bều bước về mà mặt đỏ như gấc chín vì cái bọn A3 đang cười lăn lộn câu dịch của nó.

– Thôi mày, chả sao, khó vậy tao cũng chịu ! – Tôi vỗ vai an ủi thằng D.
– Ờ, xui quá ! – Nó rầu rĩ đáp.
– Giờ tự học tiếp theo D qua nhóm Mai nhé, mình bày thêm cho ! – Tiểu Mai đề nghị.
– Ừ, nhớ rồi ! – Thằng D tươi lên 1 chút.

Đến lượt tôi rầu, cứ cái đà này chắc tôi ngu Anh văn luôn quá, muốn nhờ Tiểu Mai kèm mà ngại em Vy ép chết tiếp thì có mấy cái mạng cũng ko đủ hoàn sinh, nghĩ đến đây tôi thiểu não chả buồn để ý thằng D vừa mới thê thảm đó giờ đã cười ha hả, vỗ tay rào rào vì bọn A3 đáp sai câu Văn học khi đại diện chốt đáp án :

– À…ừm…Ôđixê sau khi chiến thắng thần Zeus trên sông…amazôn mới về nhà ngồi viết ra bộ sử thi này, sau đó…mới chết… !!!!
4h45 chiều của buổi hái hoa học tập diễn ra tại phòng của 10A2, cuộc thi đã về đến giai đoạn cuối, 10A1 chỉ được 104 điểm, 10A2 chiếm 108 điểm, 10A3 được 92 điểm và 10A4 vẫn còn 1 lần rút thăm cuối, nếu trả lời đúng ngay lần đầu tiên thì với 100 điểm hiện có 10A4 sẽ chiến thắng với số điểm cao nhất là 110 điểm.

Tôi chẳng ngờ kết quả lại diễn ra theo chiều hướng bất lợi thế này, dù tôi trả lời chính xác cả 2 câu Lí và 1 câu Hoá về sau, Tiểu Mai trợ giúp đúng trọn 4 lần Anh ngữ và Sinh vật thì vẫn ko gánh hết những lần trả lời sai liên tục về sau của các thành viên trong nhóm, dẫn đến ko được 10 tuyệt đối và dần bị 10A2 dẫn điểm. Thằng D mặt mày thiểu não, nhỏ Y thì hết nói gì nổi, mấy đứa khác cũng ko khá hơn, chả buồn cổ vũ hay giải bài nữa. Tôi đã bắt đầu sốt ruột, cứ nhấp nhỏm ngồi chả yên, mỗi Tiểu Mai là vẫn bình tĩnh dù em đã lộ vẻ lo âu, đôi bàn tay đan vào nhau.

Lượt rút thăm cuối, lớp tôi nếu muốn dẫn đầu thì đại diện đầu tiên của 10A4 phải trả lời sai, và trợ giúp tiếp theo cũng sai nốt, thì mới đến lớp tôi giành quyền trả lời, nhưng xác suất xảy ra chuyện vậy thì khá thấp, vì câu hỏi sẽ ko khó lắm, và trình độ các lớp thì xêm xêm nhau, chưa kể nếu lớp tôi mà trả lời sai nốt thì 10A2 sẽ vươn lên đầu bảng, tôi chẳng lạ gì thằng nhãi giỏi toán và con bé giỏi đều bên đó, nãy giờ chiến trận hầu như chỉ diễn ra giữa tôi – Tiểu Mai với thằng này – nhỏ kia của 10A2.

Đại diện 10A4 lên rút thăm, là một bài toán nhỏ, tôi mừng thầm vì nhận ra vẻ lo lắng trên mặt thằng vừa rút thăm, và trong bài toán này hình như có đến 2 chỗ lừa tình, tôi ko ngồi giải liền mà đợi cơ hội, miệng lầm rầm :

– Sai đi, câu này khó, sai đi !
– Ưm…lách cách…- Bên cạnh tôi, Tiểu Mai đã bắt đầu suy nghĩ và bấm máy tính giải bài, em ấy cắn môi trông đăm chiêu tợn.

Tôi tự tin sẽ giải quyết câu này trong 15 giây, nên chăm chú quan sát đội 10A4 .

– Đáp án ko chính xác, mời 10A4 trợ giúp ! – Nhỏ A2 vừa nói xong câu này, tôi quay ngay sang bên phía 10A4 dòm lom lom.

Y chóc, lớp nó vẫn còn đang tranh luận về đáp án, cơ hội đến rồi, tôi tức tốc đặt bút giải ngay, gì chứ Toán thì tôi tự tin lắm. Xong, đã ra đáp án, tôi nhìn sang Tiểu Mai thì nàng vẫn còn đang nghĩ, và phần trình bày vẻ như quá dài dòng.

– 10A4 không có sự trợ giúp, quyền trả lời thuộc về 10A1 !

Tôi vừa định đứng lên, đọc ra đáp số thì có người giật giật tay áo tôi lại và níu xuống.

– N nè, đáp án của N hình như ko chính xác đâu, đọc của mình đi N! – Ra là Tiểu Mai, em ấy chắc suy nghĩ quá nên ko tỉnh táo nữa rồi, bảo tôi làm sai rồi chìa bài giải của em ra.
– Ko đâu, N tính kỹ rồi ! – Tôi cười khẩy, rồi lại tiếp tục đứng lên, đọc đáp án – Đáp án cuối cùng của 10A1 là….!
– Đừng, N ơi, tin Mai đi.. ! – Nàng níu tay tôi khẽ nói, nhìn thẳng vào tôi với ánh mắt đầy kiên định.
– Ơ….- Tôi chợt do dự, xưa nay tôi cực kỳ tự tin về kiến thức Toán của mình, làm gì có chuyện tôi sai chứ, hơn nữa bài giải của Tiểu Mai quá dài so với 1 câu hỏi nhỏ như vầy, tôi giải rất ngắn gọn và nhanh chóng,…nhưng ánh mắt của em ấy như cầu khẩn và ko kém phần quyết đoán.
– Lớp 10A1 có câu trả lời không ? – Nhỏ A2 hỏi lần cuối.
– Đáp án …của 10A1 là…Với M = 4, vectơ AC đạt trị tuyệt đối ! – Tôi hồi hộp cực độ với đáp số tôi vừa đọc.
– Chính xác, cộng 6 điểm cho 10A1 ! –Đại diện A2 xác nhận, thoáng vẻ thất vọng.

Tôi buông người ngồi phịch xuống bàn, chả thốt được câu nào cũng chẳng cười nổi, dù nhóm tôi vỗ tay rào rào phía sau. Tiểu Mai đã đúng, tôi sai, mà lại là sai hoàn toàn, sao lại như thế được ? Tôi chẳng phải xưa nay rất giỏi toán hay sao ? Bài vừa rồi với tôi ko khó, tôi từng làm qua dạng này cả trăm lần rồi, sao mà…. Tôi quay sang nhìn Tiểu Mai với ánh mắt bất nhẫn, nụ cười trên môi em chợt tắt khi thấy tôi như vậy.

– Sao vậy… N ? Lớp mình đứng đầu rồi mà ? – Em tròn mắt ngạc nhiên.
– Ừ…thì, sao đáp án của N lại sai ? – Tôi hỏi thật nhỏ, nắm tay thu lại.
– Mình xem bài giải N rồi, lúc đầu N giải đúng nhưng đề bài có ra điều kiện, N lại quên ko dùng nó, thành ra đáp án của N có đến 2 trường hợp, thật ra chỉ có 1 nghiệm không âm thôi .! – Tiểu Mai từ tốn giải thích.
– Ra vậy, may mà… ! – Tôi ngượng ngập, nhục ko biết để đâu cho hết vì khi nãy còn cười em ấy ngớ ngẩn.
– Hì, N mệt rồi đó, mình về lớp thôi ! – Nàng cười thật hiền.

Chung cuộc, 10A1 dẫn đầu với 110 điểm, A2 xếp nhì với 108 điểm mà tiếc hùi hụi, A4 xếp hạng 3 với 100 điểm, 10A3 vị trí cuối cùng 92 điểm. Nhờ Tiểu Mai hết sức can gián tôi mà 10A1 mới lội ngược dòng ngoạn mục vươn lên vị trí cao nhất, nhưng thằng D thì không biết điều đó, và những đứa còn lại trong nhóm cũng ko biết rằng sự thật là tôi sai, Tiểu Mai mới đúng.

– Đấng cứu thế, từ nay tao gọi mày đấng cứu thế, bái phục ! – Thằng D bá vai mà cú vào đầu tôi.
– Dẹp mày đi ! – Tôi sầm mặt, nạt ngay.
– Ơ cái thằng… thắng mà sao nó ko vui vậy kìa ! – Nó há mồm kinh ngạc.

Về lại lớp, hoá ra chỉ có mỗi nhóm của tôi và Tiểu Mai là xếp nhất, 3 nhóm còn lại có 2 nhóm về nhì, 1 nhóm về ba, lớp 10A2 dẫn đầu trên cả 3 mặt trận còn lại, hoá ra lớp bên đó nhiều người giỏi mà trình độ lại tương đồng nhau, nên dễ dàng chiến thắng.

– Xui, A2 nó trả lời đúng từa lưa, tao bó tay ! – K mập than thở.
– Ờ, tao toàn bốc trúng Lịch sử với Công dân, đen toàn tập. ! – Thằng T phân trần.
– Hề hề, chúng mày trực 1 tháng đi, bọn tao xếp nhất đấy ! – Thằng D cười đểu, tranh thủ chớp ngay cá độ.
– Ghê thế, mà toàn thằng N trả lời chứ gì, chứ mày biết gì đâu . ! – K mập cà khịa.

Tôi nghe đến đâu nóng mặt đến đó, nếu ko nhờ Tiểu Mai thì chắc tôi đã thành tội đồ rồi, hại lớp xếp thứ 3 chứ đâu sai, vậy mà giờ bọn này nó tâng mình lên tận mây, chẳng thấy vui tẹo nào.

– Haizz, chúng mày đi mà cảm ơn Mai ấy, tao chả làm được cái quái gì sất – Tôi thở dài thảm não.
– Biết rồi, đấng cứu thế, hề hề ! – K mập nhái theo thằng D.

– N giỏi hen, làm cả nhóm xếp nhất, trên cả A2 luôn ! – Em Vy ngồi sau xe, cười tình khen tôi.
– Ờ…, cả nhóm cùng trả lời mà, đâu phải mỗi mình N ! – Bực, hết thằng D rồi đến em Vy, sao mà được khen tôi thấy tệ gì đâu.
– Tại Vy nghe nhỏ Y kể nhờ bài toán cuối N giải đúng mà lớp mình đứng nhất, phục ghê, hôm nào qua nhà dạy Vy nha. !
– Ừ, để hôm nào đã !

Rồi tôi đạp nhanh chở em Vy về, chẳng buồn chở đi dạo sau giờ tan học như mọi khi nữa, giờ tôi chỉ muốn về nhà tôi thật nhanh để dội nước làm nguội cái đầu, rồi lôi cái bài toán chết giẫm vừa nãy ra mà giải lại, mà băm mà vằm mới thôi.
Sau vụ thi đua vừa rồi thì tôi bắt đầu nể phục Tiểu Mai, hoá ra em nó giỏi toàn diện các môn chứ không nghiêng về các môn tự nhiên như tôi với thằng T , hay nghiêng về các môn xã hội như em Vy. Thế nên thầy cô cũng biết ý, ít kêu em ấy lên bảng kiểm tra bài hơn, mà lựa bài nào khó hoặc cần cách giải hay hơn thì mới gọi tên nàng. Chứ ko như bọn tôi, cô dạy Sinh cứ lâu lâu hú tôi lên bất tử, thằng T bị thầy Địa lý kêu lên thì ngắc ngứ một hồi rồi tắc tị, em Vy thỉnh thoảng chạm mặt thầy Toán, cùng chung số phận với bọn tôi. Xưa nay tôi cứ tưởng ko ai vừa giỏi khối tự nhiên vừa giỏi cả khối xã hội, dè đâu bây giờ thì có rồi, chẳng qua trong lớp Tiểu Mai ít phát biểu, vẻ chừng như em ấy không muốn phô trương.

Và tôi đã ngu Anh văn từ trước, nay lại càng ngu hơn, khốn nỗi tôi lúc này lại ko dám vác xác qua nhóm Tiểu Mai mà ngồi học, hơn nữa tôi cũng chẳng muốn ngồi chung với cái bọn mà tai thì nghe, mắt thì đê mê nhìn em ấy chứ chả biết có học được quái gì ko nữa. Giờ Anh cô Hiền, tôi ngồi lim dim, từ vựng ngữ pháp cứ tai nọ xọ tai kia rồi trôi tuột ra ngoài mà không đọng lại được cái gì. Có bữa cô Hiền gọi lên bảng trả bài, tôi ngáp ngáp được vài chữ rồi xụi lơ, thế là lên bảng đếm số, rầu không tả được, giờ Toán cười tí tởn khoái chí bao nhiêu thì giờ Anh ngữ thấp thỏm rầu rĩ bấy nhiêu.

– Đại ca, làm sao giỏi tiếng Anh ? – Tôi lò dò tới hỏi ông anh.
– Cút, tao đang ôn bài ! – Ổng phủi phủi tay.
– Mai về đệ mua Sting dâu sữa cho ! – Tôi giở chiêu cũ.
– Mịa, thì xem phim phụ đề nhiều vô, vừa học vừa giải trí, dễ nuốt ! – Rồi lão lại cắm đầu vào mớ sách vở cao nhồng trước mặt.

Ờ há, chí lí, có vậy mà tôi ko nghĩ ra, học hành mà cứ gượng ép sao mà chữ nghĩa nó vào đầu được, phải tạo sự hứng thú chứ, như lúc tôi làm Toán vậy đó, vừa nghe nhạc vừa làm. Thế là thay vì đi mua sách luyện ngữ pháp và từ vựng như các bậc thầy cô chỉ dạy thì tôi dốc hết tiền bạc đi mua….DVD phim. Này thì hành động trinh thám, kinh dị cao bồi đủ các thể loại, tôi khệ nệ ôm lên phòng, đóng cửa bế quan tu luyện.

Một tuần sau, tôi xuất sơn, mắt trắng ra vì phim ảnh, nhìn đâu cũng thấy súng ống, tai lúc nào cũng đì đoàng bom đạn. Không rõ trình Anh ngữ có lên chút nào chưa, chỉ chắc chắn bây giờ kể phim nào tôi cũng nói vanh vách, diễn viên nào tôi cũng biết. Một bữa, cô Hiền lại lôi đầu tôi lên hỏi và trả lời bằng tiếng Anh :

– What will you do if you have free time ? – Cô Hiền hỏi.
– Ừm….i will do a cop…using a gun and….hold your fire, ok team, on your mark, Go ! – Tôi chả hiểu cô Hiền hỏi gì sất, nghĩ gì trong đầu cứ nói đại.

Cô Hiền ngạc nhiên ko kể hết, vài đứa khá Anh ngữ trong lớp thì cười rũ rượi, K mập với thằng D chẳng hiểu gì cũng ngoác miệng cười theo, em Vy gục mặt xuống bàn, vai run run, chắc em nó đang cười , Tiểu Mai che miệng nhìn ra ngoài cửa sổ.

– Em vừa nói gì vậy, N ? – Cô Hiền lắc đầu.
– Dạ…em nói tiếng Anh… ! – Tôi linh cảm có sự chẳng lành.
– Biết, nhưng em có hiểu câu hỏi của cô ko ?
– Dạ…hiểu sơ sơ…dạ..không hiểu..! – Tôi đâm quíu.
– Thế sao em trả lời ? Hay…em có biết em trả lời gì ko ? – Cô Hiền gặng hỏi.
– Dạ…em xem trong phim… rồi học theo. ! – Tôi cúi cằm mặt thú nhận.

Một tràng cười khủng khiếp nổ ra trong lớp, cả đám phá ra cười sằng sặc, thằng T chảy cả nước mắt nước mũi, K mập ôm bụng đập bàn rần rần, em Vy khỏi ngóc đầu lên luôn, Tiểu Mai thì hình như bận bịu quan sát thời tiết hôm nay ghê lắm. Kết cục 1 tuần bế quan vẫn chẳng khá hơn, thậm chí là tệ hại hơn.

– Con lạy thánh, hoá ra thánh luyện anh văn như thế ! – Thằng C cười toét miệng.
– Sáng tạo, tại hạ bái phục các hạ ! – K mập chắp tay bái lạy.
– N ơi là N, khờ quá ! – Em Vy quệt nước mắt, cười cười – Mai sáng ôm sách qua Vy kèm cho !
– Ờ…. ! – Xong, ông anh chơi tôi vố này đau quá, tiền mất mà tật mang, quả này thì theo đến hết đời cấp 3 của tôi mất, còn dám vênh mặt lên với ai nữa, tôi lắc đầu cười khổ.

Sáng hôm sau, tôi lọ mọ ôm tập vở qua nhà em Vy, hồi hộp chẳng biết em nó dạy dỗ mình ra sao đây, hay là lại kéo vô tivi ngồi luyện phim nữa ko biết.

– Vào nhà đi con, ngồi đợi nó chút ! – Mẹ em Vy gọi tôi ngồi.
– Dạ, cảm ơn bác ! – Tôi cúi chào lễ phép, biết đâu lại là nhạc mẫu tương lai thì sao.

Em Vy từ sau nhà khệ nệ lôi mớ sách Anh ngữ rồi từ điển ra, tôi vừa nhìn đã muốn mửa, học hành gì nổi, cuốn nào cuốn nấy dày cộm, chữ thì chi chít chẳng rõ ràng như mấy cuốn truyện chưởng tôi hay đọc.

– Giờ học ngữ pháp trước, còn từ vựng ko biết tới đâu thì xem tới đó, ha ? – Em Vy nháy mắt.
– Ừ, sao cũng được ! – Tôi nghe tới ngữ pháp đã ngán ngẩm.
– Vậy giờ N viết ra công thức các Thì đã học đi !
– Ừh, thì viết ! – Tôi ngẫm nghĩ một hồi rồi đặt bút.
– Sao có mỗi cái Thì hiện tại đơn thế ? – Vy thắc mắc.
– Thì…biết mỗi cái này…. – Tôi lúng búng đáp.
– Ông ơi, từ mai qua đây luyện ngữ pháp nhé, ko đi chơi long nhong nữa ! – Em nó vỗ vỗ trán chốt lệnh, tôi nghe mà tái cả mặt mày.

Mấy ngày tiếp theo y như địa ngục trần gian, sáng học nhà em Vy, chiều học trường, tối học nhà, chẳng còn thời gian mà chat chit hay game ghiếc gì nữa, tôi xuống sắc, trông tiều tuỵ thấy rõ, sụt gần…1 kg vì suốt ngày toàn học với học. Cơ mà vậy cũng có lợi, lên nhà em Vy suốt, dần dà mẹ em ấy cũng quý tôi, cứ đem trà với bánh ngọt lên cho bọn tôi lúc giải lao mãi, rồi ngồi nói chuyện vui vẻ. Đặc biệt em Vy có người chị thứ 3, nhìn xinh xắn mà tính tình vui vẻ, hôm đầu chưa biết, lúc thấy chị đang quét nhà, tôi khều khều em nó hỏi :

– Vy, sao nhà mướn người làm đẹp quá vậy ? – Tại tôi thấy chị rất siêng, lúc nào cũng làm không ngơi tay.
– Ơ, chị Vy đấy, người làm gì ông hai. ! – Em nó cười khúc khích.
– À…ừ, thế à ! – Tôi thầm rủa cái mồm mắm muối, chị ấy mà nghe được có khi sẵn cán chổi nhét vô miệng tôi luôn quá.

Bế quan 2 tuần ở nhà em Vy, tôi cũng gặt hái một số thành công nhất định, trình Anh ngữ giờ đã khá lên chút ít, tuy ko là bao nhiêu vì tôi cũng ko chú tâm học mấy nhưng cũng đủ để qua giờ kiểm tra nói của cô Hiền, ko lên sổ đầu bài ngồi tự kỷ nữa

– Xét thấy thời gian qua N đã có những tiến bộ nhất định nên hôm nay tháo bỏ cấm vận, cho phép đi chơi lại, hì hì ! – Em Vy cười cười nói.
– Hề hề, phải vậy chứ ! – Tôi nhẹ nhõm thở phào, cuối cùng cũng thoát khỏi những tháng ngày tù đày trong mớ ngôn ngữ ngoại bang.
– Vậy giờ đi đâu nè ? – Em Vy lên yên sau xe tôi, vịn tay áo hỏi.
– Đi ăn rồi vô nhà sách chơi, sau đó đi dạo, tối về lại đi ăn ! – Tôi phác thảo kế hoạch.
– Duyệt, on your mark, go ! – Em nó nhại lại câu nói để đời của tôi.

Tôi lắc đầu cười khổ, co chân đạp xe, thầm nghĩ cầu cho hôm nào thầy Toán gọi em nó lên, quay cho 1 trận thì sau đó thể nào cũng tìm đến tôi nhờ vả, cơ hội phục thù rồi sẽ đến, rồi ngày nào tôi cũng tọng vô đầu em nó các bài toán siêu cấp, hề hề ! Nghĩ bụng tôi cười khoái chí, tít mắt đạp xa, suýt nữa thì nhào đầu vô chiếc ba gác đang chạy ngược lại, làm em Vy được 1 phen thử tim, tôi thì lãnh cái véo đằng hông đau ứa nước mắt.
Chủ nhật tuần này, em Vy bí thư lớp tôi đã thống nhất với bí thư 11A1 sẽ tổ chức 1 trận bóng giao hữu giữa 2 lớp 10A1 và 11A1, phần thưởng là 200k cho đội thắng trích từ tiền quỹ của hai lớp. Nhắc tới đá banh thì cũng gần nửa năm nay tôi không đụng vô, nên chắc cũng có sa sút đi chút đỉnh phong độ, rồi nhớ lại 2 lần sút vào nhà Tiểu Mai đến giờ vẫn còn hãi hùng. Lần này là đá thật, danh dự con trai hai lớp sẽ được đem lên đặt vào quả bóng, nên chẳng ai bảo ai, bọn tôi mặt mày đăm chiêu tợn, cũng phải….200k thì một bữa mực nướng với ốc xào no nê chứ chẳng chơi, hề hề.

– Giờ sao các chú ? – K mập mở đầu hội nghị.
– Thì lập team đá chứ sao ! – Tôi đáp.
– Vấn đề là lập thế nào ? Ai đá ? ! – Nó nhăn mũi.
– Tao, mày, thằng T, D, C, L, lượm thêm 2 thằng nữa là đủ team 8. ! – Tôi đáp.
– Đá banh đội 11 người mà, sao mày tuyển có 8 đứa thế ? – Thằng D thắc mắc.
– Vy bảo 11A1 chỉ có 10 nam, mà hết 2 lão phế ko biết đá banh, nên lớp mình cũng chọn ra 8 người thôi, có hơn thì ngồi dự bị ! – Tôi gục gặc giải thích.
– Mà…tao cũng đá à ? Chạy gì nổi mậy ! – K mập thè lưỡi.
– Chạy cho teo mỡ, tướng mày trấn giữ khung thành ai cũng ngán ! – Thằng T cà khịa.
– Thế tí nữa bảo thủ quỹ chi tiền ra mua 1 trái banh, rồi chiều chiều học xong kéo băng kiếm sân tập đá cho quen đội hình. ! – Thằng L bảo K mập.
– Rồi sân đâu mà tập ? Tập với ai ? – Thằng C thắc mắc.
– Cứ để tao lo ! – Thằng L vỗ ngực tự tin.

Ngoài khu dân cư mới 36 hecta có nhiều khoảng đất trống đang trong thời gian quy hoạch, nên cứ chiều mát là trẻ con thanh niên trai tráng gì cũng kéo nhau ra đó lập team đá bóng, giao hữu có, ăn tiền cũng có, cứ 1 bàn thắng tính 10k, luật bất thành văn là vậy. Chiều thứ 5 mới 3h, thằng L ôm banh dẫn bọn tôi ra đó, đứng xem một hồi thì chọn được 1 sân cũng khá rộng, rồi nó ngoắc ngoắc mấy thằng vẻ như là dân ở đó tới thủ thỉ một hồi, bọn kia gật gật rồi í ới gọi nhau.

– Xong, 8 thằng mình đá với 8 thằng nó, 1 bàn thắng 10k, chúng mày xem kinh tế ra sao mà liệu hồn đá cho tốt.! – Thằng L chưa gì đã chơi đòn tâm lí.
– Cả đám gộp lại được 90k, thua 8 trái dư sức ! – K mập lẩm nhẩm.
– Dẹp mày đi, chưa đá đã tính bàn lùi ! – Thằng C sừng sộ .
– Giờ đội hình sao đây ? – K mập liếm môi.

Phân tích sở trường sở đoản một hồi, bọn tôi thống nhất lập đội hình mèo quào như vầy, K mập giữ gôn, thằng L trung vệ kiêm luôn đội trưởng, 2 thằng tổ 3 hậu vệ trụ, thằng C và D làm tiền vệ tuyến giữa, thằng T yếu sức nhưng nó bảo dứt điểm tốt nên làm tiền đạo cắm, tôi dẫn bóng tốt nhưng ko dứt điểm được thế là đá vị trí tiền vệ tổ chức.

– Roét ! – Bóng lăn, bọn tôi giao bóng trước.

Bày vẽ đội hình thì hoành tráng cho lắm, đến lúc đá thì chẳng ra cái củ khoai tây gì. Tôi với thằng T ở hàng công hóng banh như hóng gạch, thiếu điều kéo luôn thằng thủ môn bên kia ra mà bàn chuyện thời sự chính trị quốc tế. Bọn thằng L làm ăn phía dưới ko được chút nào, bóng toàn lăn bên phần sân chúng tôi, thằng C với D rút về làm hậu vệ luôn. Bọn xóm 36 vẽ banh như xỏ chỉ, nó quây 1 hồi thì bọn thư sinh sách vở tụi tôi đã mệt đứ đừ, thêm K mập thủ gôn cái vẹo gì toàn thấy banh là nó ôm cột dọc mà né lấy né để, thủng luôn một lúc 3 quả cho 10 phút đầu tiên.

– Đi mịa nó 30k, toi 15 ly nước mía rồi ! – Thằng T ôm mặt tiếc nuối.

Thằng L mặt mũi đỏ gay, hết quát K mập chụp cho đàng hoàng đến sừng sộ 2 thằng hậu vệ tổ 3, phì phèo cả nước bọt nhìn mà hãi. Thằng C đá bóng mà cái mặt cứ cúi gằm xuống đất, đụng banh là chuyền đại ko cần biết chân cẳng bên nào nhận bóng, thằng D giữ bóng tốt, nhưng mỗi cái nó ngại va chạm, cứ thấy thằng nhãi xóm 36 hùng hục lao vào là nó sút bắn chim trời luôn.

– Giành bóng gì như trâu thế mày ? – Thằng D quắc mắt.
– Hè hè, ai bảo mày nhát ! – Thằng kia cười đểu.

Giành giật mãi cuối cùng cũng có một pha bóng khởi sắc, K mập phát bóng cho thằng C, thằng C sút vào chân đội bạn, thằng D lao đến giữ bóng lại chuyền về cho L đội trưởng. Thằng L làm một đường chuyền dài vượt tuyến, tôi giữ bóng rồi làm quả xỏ mũi kim sở trường, hên quá cảm giác bóng vẫn còn, tôi xỏ ngọt sớt chuyền sang thằng T, thằng này cong chân sút luôn. “ Bốp “, thủ môn bên kia ôm mặt, bóng tiếp tục lăn vào khung thành.

– Yes, 1-3, phải vậy chứ ! – Tôi vỗ vai thằng T.
– Lùi về nhanh các chú ! Thằng L ra hiệu.

Bóng được phát từ sân bọn 36, vẫn là thế công dũng mãnh ào ạt, “ bộp “ – thằng L lao đến đẩy vai giành bóng từ trong chân đối phương làm nhãi kia té cái đoạch ôm mông la bài hãi. Thằng C chặn bóng hụt nên lại thành 1 pha nhả bóng điệu nghệ cho thằng D , bóng lại đến chân tôi. “ Ok để anh “ – Tôi bắt đầu dắt bóng, dáo dác quan sát vị trí thằng T đang ở đâu .

– Bỏ mịa, nó đâu rồi, éc sao bị kèm chặt thế ! – Vẻ như đội 36 hecta đã nhận ra sự nguy hiểm của thằng T, kèm nó sát rạt.

Đâm lao thì phải theo lao, tôi đảo người rồi gia tăng tốc độ, qua được hậu vệ đối phương, mặt đối mặt thủ môn.

– Giờ sao ? Giờ sao đây ? !! – Tôi lúng túng, xưa nay dứt điểm có ra hồn quả nào đâu, mà cơ hội này lại hiếm.

Oạch, tôi té nhào đầu, thủ môn nó lao ra chụp bóng trong chân tôi luôn, lạy hồn chúng nó chơi rắn quá. Bóng lại được phát lên, tôi lồm cồm bò dậy, bất lực nhìn thằng L chạy trong vô vọng, K mập tiếp tục né banh….!

Kết trận 6-1 bọn 36 hecta thắng đậm, chúng tôi rầu rĩ móc 50k ra trả.

– Mai đá nữa nha tụi mầy ! – Bọn nó chắc đang tưởng tụi tôi là cái máy ATM di động đây mà .
– Giảm xuống 5k 1 trái thì đá, bọn tao mới tập thôi, không thì nghỉ ! – Thằng L nhanh trí đàm phán.
– Cũng được, mai nhá ! Bọn kia chốt hẹn.

Ngày đầu tiên tập trung đội hình thua bể mình bể mẩy, cả đám thất thểu dắt xe ra về, thằng nào thằng nấy cũng đuối, đạp xe còn ko nổi.

– Thằng K mày làm thủ môn mà thấy banh né là sao ? – Thằng D nạt.
– Ko né nó tống vào thì vỡ mồm à ! – K mập bất mãn.
– Lạy bố, thế thì cho mày chụp gôn làm gì ! – Thằng L than vãn.
– Để mai tao mua cặp găng tay đã, bữa đầu còn nhát banh !
– Hôm nay 10k 1 trái, mai 5k chắc tụi nó giã bọn mình tầm 10 quả ko gỡ lấy đủ 50k như hôm nay quá ! – Tôi thở dài
– Kệ, đỡ hơn là thua 11A1, cứ luyện đi, danh dự cả đấy ! – Thằng T trấn an.

Thằng T nói đúng, đá ở đây thua mất tiền cũng ko sao, mệt nhưng được nâng cao trình độ, chứ chủ nhật tới là 2 lớp đá với nhau vì danh dự, chắc chắn chị em hai lớp sẽ lục tục kéo đến cổ vũ, hôm đó mà thua thì có nước úp đầu vô bồn cầu mà giật nước cho trôi bớt cái nhục quá! ‘+_+
Chiều hôm sau, bọn tôi ra sân thì đã thấy bọn 36 hecta đợi sẵn, chúng nó đợi thần tài đến nên mặt mũi thằng nào thằng nấy cười tươi rói đầy tình hữu nghị quốc tế, người ngoài ko biết nhìn vào chắc tưởng 2 đội này là anh em bằng hữu lâu ngày gặp lại nên vỗ vai nhau đầy thân ái. K mập hôm nay đeo găng, quấn băng đầu gối, vũ khí giáp trụ đầy đủ, chắc nó ko định né banh nữa mà sẽ lăn xả lắm đây.

Bóng lăn, lớp tôi giao trước, thằng L chuyền cho D đang chạy lên trên, thằng T có bóng nhưng do bên kia kèm áp sát nên ko dứt điểm ngay mà thận trọng chuyền lại về sau, tổ chức tấn công lại. Tư duy tốt, cảm thấy ko ổn thì phải chuyền về kiến tạo cơ hội mới, nhưng thằng T nên luyện thêm khoản nhìn đồng đội, nó chuyền ngay chân thằng C thì chả khác nào giao trứng cho ác. Thằng C chuyền ngay cho đối phương, đội bạn dâng lên ồ ạt, lạy hồn vừa vào trận đã mất bóng.

Thằng đầu đinh bên 36 hecta dẫn bóng đảo người 2 lần đã cho 2 hậu vệ tổ 3 rơi lại phía sau, nó vừa rê bóng vừa quan sát mặc cho thằng L kèm kế bên. Một cú tạt bóng sang cánh trái, đội bạn nhoài người đến đánh đầu ngay, và K mập xuất thần lao ra dùng…bụng chắn bóng, không sao, thủ môn được dùng tất cả bộ phận trên cơ thể để cản banh. Bóng văng lên không, và nói về lợi thế dùng chiều cao tranh bóng thì không ai qua nổi thẳng L, nó giữ bóng và chuyền sang thằng D . Tôi ngay lập tức chạy cánh trái thu hút sự chú ý của đội bạn, tạo cơ hội cho thằng D chuyền dài đến ngay thằng T đã đợi sẵn ở trên, và nó giơ chân sút luôn.

– Oạch..! – Thủ gôn bên kia ngã người bắt gọn bóng, tụi tôi tiếc hùi hụi, lập tức chạy về tổ chức phòng thủ.

K mập hôm nay vũ trang đến tận răng nên ko nhát banh nữa mà lăn xả chụp bóng, dập tắt hơn 3 cơ hội ngon ăn của bọn 36hecta, phải thế chứ, tuyến dưới phòng thủ tốt thì tuyến trên mới yên tâm mà tấn công được. Bộ ba tôi, thằng T với thằng D cứ gọi là quấy rối hàng phòng thủ đội bạn, nhưng chỉ là thay nhau chạy vị trí chứ chưa thực sự ăn ý lắm trong phối hợp bóng, với cả bên kia thủ khá chắc, tôi ko tài nào dắt banh vào vùng cấm địa đối phương được.

Đội 36hecta đang có bóng, toàn bộ cầu thủ đều dồn qua phần sân lớp tôi, chỉ để mỗi thằng thủ môn ở lại hóng gió với tôi và thằng T, khiếp, định chơi lấy thịt đè người đây mà. Thằng L hết chạy sang bên này rồi lại đảo qua bên kia phụ 2 hậu vệ, chật vật lắm cũng chỉ kéo dài thời gian vờn bóng của đội bạn. Thằng bên đội kia chuyền thẳng sang cánh phải vốn là chỗ yếu nhất của bọn tôi do thằng C phụ trách nay đã được đội bạn khai thác, một đứa nhận bóng rồi rót vào giữa khu vực cấm địa ngọt như rót mật, thấy ko ổn nên K mập quyết định song phi bay lên, xoay người ôm gọn bóng bất chấp cái chân thằng đầu đinh bên kia sút thẳng vào tấm lưng đầy thịt của nó.

– Phịch ! – K mập ôm bóng rớt xuống như mít rụng.
– Sao ko mày ? Bắt bóng đẹp quá ! – Thằng C chạy tới.
– Mặc tao, lên nhanh ! – K mập nhăn nhó rướn hết sức ném bóng lên.

Đội bạn có tài thánh cũng rút về ko kịp, tôi đón bóng ở tư thế hết sức trống trải, chạy thoải mái đến gần khung thành, thủ môn bên kia lao ra cản, tôi hết lạng trái rồi lạng phải, nó thấy tôi dẫn banh siêu thế chắc dứt điểm cũng siêu nốt nên ngần ngừ ko lao ra sợ tôi gài thế tâng bóng qua đầu. Nhưng ko, tôi làm gì dám dứt điểm để phí cơ hội mười mươi như thế, tạt banh qua chân thủ môn và thằng T đã có bóng . Vâng, khung thành trống trải, đội kia thì rút về chưa kịp, thủ môn thì lại đang hàn huyên tâm sự với tôi, thằng T một mình một bóng….dắt bộ, nó đi tà tà đến trước khung thành bên kia rồi dừng bóng, quay đầu lại :

– Cho em xin một quả nhé các bác ! – Thằng T giơ cao ngón tay làm chữ V, rồi gẩy nhẹ bóng vào cầu môn.

Tỉ số là 1-0 nghiêng về lớp tôi, ko uổng công K mập lăn xả, tinh thần đồng đội đã dần hiển hiện, bọn tôi đá hào hứng lên hẳn, bóng liên tục lên xuống trong sân chia đều cơ hội ăn bàn cho cả hai bên.

Tuy nhiên ưu thế về thể lực thì đội bạn nhiều hơn bọn tôi vì chúng nó đá liên tục trước giờ, còn bọn tôi càng về sau càng mệt dần, nên kết quả trận bóng hôm nay tạm chấp nhận được, 3-1 nghiêng về bọn 36hecta, bọn tôi tuy thua nhưng vẫn vui vì có khá hơn hôm trước, vả lại hôm nay chỉ thua có 10k, hề hề !

– Hôm nay mày bắt tốt đấy ! – Thằng L khen K mập.
– Chứ sao, ngày đầu chưa có găng tay nên nhát đòn thôi ! – K mập hểnh mũi.
– Mà quả đầu mày bắt bóng trên không nhìn ghê phết, chơi chiêu hay thế ! – Thằng D khen lấy khen để.
– Vậy là chú ko biết rồi, đó là thức thứ 4 trong Giáng long thập bát chưởng, gọi là Thần long bái vĩ đấy, hề hề, bắt bóng từ sau lưng nhé ! – K mập bắt đầu chém gió.
– Ghê mậy, đem cả Kim Dung vào ! – Thằng D rụt cổ.
– Thế lúc thằng C lạng lạng dắt banh rồi chuyền vào chân đội kia thì là thức thứ mấy ? – Thằng T nheo mắt cà khịa.
– Thức thứ…19, gọi là Long mồm lở móng, hố hố ! – Tôi ngồi đằng sau bơm đểu.
– Tao quê à nha ! – Thằng C sầm mặt.

Những ngày sau, bọn tôi đã dần quen đội hình, lối đá khởi sắc hơn, các pha tấn công thêm phần sắc bén, hôm nay tỉ số 3-1, ngày mai rút còn 2-1, hôm sau nữa thì đã 3-3, và có hôm cao hứng lại dẫn bàn 5-3 dù sau đó để thua sát nút 6-5 . Trận cuối của chiều thứ 6, quần thảo hơn cả buổi thì tỉ số vẫn là 2-2, chúng tôi mới quyết định nghỉ, mời cả bọn đội kia đi uống nước mía gọi là hậu tạ vì có công huấn luyện bọn tôi. Thống nhất là ngày mai cả team sẽ nghỉ trọn ngày thứ 7 để dưỡng quân, anh em thư giãn gân cốt chuẩn bị cho đại thư hùng vào sáng chủ nhật với các đàn anh 11A1.

Thế nên tối thứ 6, tôi qua nhà em Vy rủ đi dạo một lúc để mai thứ 7 ở nhà ko đi đâu cả, chỉ nằm bảo vệ tấm thân vàng ngọc, hề hề !

– Hôm giờ tập mệt hem ? – Em nó cười tình.
– Mệt sao ko, đá xụi luôn cả chân cẳng ! – Tôi tranh thủ tình hình.
– Thiệt hông đó ? – Vy nheo nheo mắt lém lỉnh.
– Thiệt, giờ chân còn đau nhức quá chừng nè ! – Tôi bắt đầu phang bậy.
– Tội ghê, mà chân đau sao hôm nay còn chở Vy đi lòng vòng nãy giờ thế ? – Em nó cười gian thấy rõ.
– Ơ…thì…. ! – Tôi cứng họng, em ấy gài tui lần này độc quá, ko phản ứng gì được.
– Hì, về ngủ sớm i N, chiều mai học xong về nhà nghỉ khoẻ, sáng chủ nhật còn giao hữu với người ta. ! – Nói rồi Vy đứng dậy.
– Ừa, vậy về nhá ! – Tôi cũng lục tục dắt xe.
– Ừ, ngủ ngon ! – Em nó quay lại cười lần nữa rõ tình tứ.

Về tới nhà, coi sơ qua bài vở ngày mai rồi tôi nằm xem tivi, ngẫm nghĩ xem có nguyên cả chiều thứ 7 ngày mai tự do rảnh rỗi thì nên làm gì đây, chắc lại rủ K mập đi Gunbound xả stress quá, cũng nên lắm, trước giờ thi đấu thì tinh thần và thể lực phải ở trong tình trạng tốt nhất mà. Nhưng làm gì thì làm, ngày mai cũng phải qua được giờ Anh ngữ của cô Hiền đã rồi mới tính tiếp, nghĩ đến đây tôi chợt chột dạ mà xuống dưới nhà mở sách Anh văn ra xem lại, làm ông anh tôi ngạc nhiên ko để đâu cho hết :

– A ù thằng này bữa nay siêng ta, thức khuya học à, xuống tủ lạnh rót tao ly nước coi, nhớ bỏ đá vô nghe mậy !
Sáng thứ 7, đang nằm nướng vì tối qua thức cả đêm luyện Anh ngữ thì có chuông điện thoại réo, cả nhà tôi buổi sáng giờ này đã đi hết, tôi lồm cồm bò ra khỏi giường.

– A nô…! – Tôi ngái ngủ nhấc máy.
– N hả ? Tao S nà, chiều nay rảnh ko mày ? – Thằng S bạn lớp 9 của tôi, hồi trước chung nhóm đá banh buổi chiều.
– Có gì hông nói đi ! – Tôi hỏi trước xem nó rủ đi đâu.
– Chiều nay bọn xóm dưới khu tao rủ đá banh mà thằng bên đội tao bị bong gân, mầy rảnh thì qua phụ tao 1 chân đi, 1 quả 10k ăn thì chia 6 người. ! – Nó chiêu dụ tôi.
– Èo…chủ nhật lớp tao đá giao hữu, chiều nay nghỉ dưỡng chân mày ơi ! – Tôi từ chối khéo .
– Kệ, cứ đá đi, tránh va chạm là được, đá với bọn tao lên chân, duyệt phong độ trước trận cho khỏi túng chân. ! – Thằng S nài nỉ.
– Èo…để tao coi sao đã, rảnh thì đi ! – Tôi ngần ngừ đáp.
– Dẹp mày, bạn bè lâu lâu mới gặp á, chiều 5h15 bọn tao đợi mày trước cổng nhà hát lớn. ! – Nó đem tình huynh đệ ra hù tôi.
– Ờ, thì đá ! – Tôi xuôi xị ngay.

Giờ ra chơi buổi học chiều nay, thằng L kéo cả bọn ra can-tin bàn lại kế hoạch đội hình chiến đấu cho ngày mai.

– K mập thủ gôn, thằng P với Q hậu vệ trụ thủ cho chắc nha , có banh cứ lao vô áp sát mà kèm người, tao trung vệ phía trên cần thiết sẽ lùi về hỗ trợ. Thằng C với D vẫn đá tiền vệ, chú ý lại chuyền bóng đó C, lần này đông người xem mày mà chuyền vào đội kia là bán độ nghe ku ! – Thằng L rất ra dáng đội trưởng, vừa chỉ đạo vừa hăm doạ.
– Biết rồi, nói mãi ! – Thằng C nhăn mặt
– N mày có bóng thì lựa thế mà phối hợp với thằng T, chứ vẽ bóng hoài tí lòi ra mày ko biết dứt điểm thì tèo đấy ! – Thằng L chuyển sang đâm chọt tôi.
– Ờ, có bóng tao chuyền cho thằng T hoặc D ! – Tôi đáp.
– Thằng T mày chỉ có nhiệm vụ cắm trên đó mà dứt điểm thôi, khỏi lo phòng thủ, coi sao mà làm ăn cho tốt. ! – L đội trưởng lại giáo huấn.
– Biết rồi cha, nói mãi ! – Thằng T lặp y chang câu thằng C vừa nói khi nãy.
– Ok, tối nay anh em nghỉ ngơi dưỡng chân, ăn chơi thả giàn rồi mai xung trận, giải tán !
– Trả tiền nước đã rồi giải tán ! – K mập chơi đòn kinh tế.
– Ơ…thì hùn vô mà trả chứ nói gì ! – Thằng L ngơ ngác.
– Bọn tao bảo ngồi bàn trong lớp thì mày một hai đòi ra can-tin cho có không khí, mày trả là đúng rồi ! – Thằng D cự lại.
– Ờ…ờ để anh trả, lạy hồn mấy chú ! – Thằng L cười khổ móc tiền ra.

Trống đánh ra về, thằng L thì đang huy động chị em ngày mai nhớ đến cổ vũ cho màu cờ sắc áo, tôi đang xếp sách vở chuẩn bị dông thì K mập hú :

– Ê ku, làm vài trận Gunbound không ?
– Thôi về ngủ khoẻ, mày rủ thằng khác đi ! – Tôi từ chối vì còn cái hẹn với thằng S.
– Èo, lại đi với em Vy à ? – Nó rầu rầu hỏi.
– Ờ, thì vậy. ! – Tôi ừ đại cho qua chuyện để nó khỏi níu kéo nữa – Đi trước đây, mai gặp !
– Uhm, mai sáng qua nhà tao đấy ! – Nó gọi với theo.

Tôi đạp hết tốc lực, đến trường cũ cấp 2 thì đã 5h20, bọn thằng S ôm banh đứng đợi sẵn.

– Lâu thế mày ? Trễ 5 phút ! – Nó nhăn nhó.
– Ờ, ra về 5h15, chạy qua đây 5 phút là nhanh rồi mày, bọn lớp tao còn chưa dắt xe ra nữa là ! – Tôi thở hổn hển đáp.
– Thôi đi lẹ, bọn kia đợi ! – Nó hối thúc.
– Đá sân nào thế ? Biển à ? Hay 36 hecta ? – Tôi hỏi.
– Biển chiều thứ 7 đông lắm, 36 hecta thì giờ lên đó xa lắc, ra chỗ sân hồi hè đá ấy ! – Thằng S đáp.
– Là chỗ nào ? – Tôi ngờ ngợ, cái chỗ nó bảo sắp đá hình như quen quá.
– Chỗ mà mày sút banh vô nhà người ta 2 ấy, hôm bữa bọn tao vẫn đá ở đó ! – Nó nói mặt tỉnh khô.
– Ờ…đi ! – Bỏ mịa, thế quái nào bọn nó lại chọn sân đá ngay sát nhà Tiểu Mai, đúng là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ mà.

Đến sân, tôi cởi sơ-mi ra rồi khoác vội cái áo thun nhét vô cặp hồi trưa, tới chỗ thằng S đứng nhắc chừng :

– Tao đá ko hết sức đâu đấy, giữ chân trận ngày mai trên lớp nữa !
– Ờ, kêu mày lên cho đủ team mà, chạy chơi thôi cũng được ! – Nó đáp tỉnh bơ.

Cái thằng, rủ người ta lên thì ít ra cũng làm bộ níu kéo tôi đá cho nó một chút, chứ nói kiểu này dễ xa nhau quá. Bên kia giao bóng trước, banh hết lên rồi lại xuống mà lưới vẫn chưa tung lên, đúng là trình dân đá thường xuyên có khác, ngang ngửa nhau. Tôi thấy bóng thì đá cầm chừng chứ ko xông xáo dắt banh nữa, chuyền được thằng nào thì chuyền, ko được thì trả về cho thủ môn.

– Ê N, nhìn bên kia kìa ! – Thằng S vỗ vai tôi.
– Gì thế ? À… ! – Bên kia đường, Tiểu Mai đang đạp xe đi học về.
– Nhỏ ném bóng vô mặt mày đó ? Nhớ ko ? Chậc, càng lớn càng xinh ra ! – Thằng S vẫn còn nhớ Tiểu Mai, vì lúc em nó ném banh vô mặt tôi thì thằng S cũng chổng vó theo chứ đâu.
– Ờ, giờ em nó học chung lớp với tao ! – Tôi nhìn Tiểu Mai đang dắt xe vào nhà, đáp.
– Sặc, phải ko mậy ? Chém gió à ? ! – Thằng S ngạc nhiên.
– Tao thèm vào, có sao nói vậy ! – Tôi sầm mặt.
– Tin được mới lạ, ngon thì mày bắt chuyện em nó đi, rồi tao tin ! – Nó thách.
– Haizz, ko tin thôi, kệ mày ! – Tôi thở dài quay đi.

– N ơi, chưa về nhà à ? – Tôi ko bắt chuyện cho thằng S tin thì Tiểu Mai đã chủ động mở lời chứng minh cho thằng S thấy sự thật…rất ư là đáng ghen tị.
– Ừ, N đá chút với bạn rồi về ! – Tôi cười cười đáp.
– Hì, vậy chút Mai ra xem ha ! – Nàng hấp háy mắt.
– Ờ, được mà ! – Tôi vừa nói vừa nhìn sang thằng S, ý chừng bảo mày thấy chưa, mở to mắt ra mà nhìn.

– Giới thiệu cho tao đi mậy ! – Thằng S khều khều tôi.
– Miễn, thích thì tự làm quen, đá tiếp đi, gần tối rồi ! – Tôi cắt ngay màn năn nỉ ỉ ôi của nó mà chẳng hiểu sao tôi ko thích nó quen Tiểu Mai chút nào.

Tiểu Mai ngồi băng ghế trước nhà xem bọn tôi đá, thỉnh thoảng vỗ tay cười tươi rói nhìn tôi đầy….ngưỡng mộ, làm thằng S mặt mày xụi lơ, nhìn tôi bằng ánh mắt nửa ghen tị nửa bái phục.

– Uầy…mệt thật ! – Tôi ngồi xuống cạnh Tiểu Mai quệt mồ hôi trán, bọn thằng S đã về hết sau khi ăn được 40k, tôi từ chối ko nhận, 40k chia 6 thì còn nhiều nhặn gì nữa.
– Hì, vô nhà chơi, Mai lấy nước cho ! – Nói đoạn nàng kéo tay tôi vào trong.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+