Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Yêu nhầm chị hai… được nhầm em gái – Chương 34 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 34

Tôi há hốc mồm đứng hình mất một giây rồi mới định thần lại được, nhíu mày lại hỏi tụi nó :
– Sao mày biết ?
– Hôm bữa tao với thằng Khang ra tiệm net chép nhạc vô cái Mp3 của tao, tiệm net trên đường Tuyên Quang ấy. Lúc chiều về, thằng mập đang lấy xe thì tao thấy em Vy của mày ngồi sau xe của tên nào ấy, cười giỡn có vẻ vui lắm ! – Dũng xoắn nói xong đưa mắt nhìn thằng Khang.
– Ừm, thằng Dũng nó giật giật tay tao, quay lại nhìn theo hướng nó chỉ thì đúng là vậy thật ! – Khang mập gật đầu xác nhận.
– Hay tụi mày nhìn nhầm người ? – Tôi hỏi chưng hửng.
– Học chung lớp cả năm trời, với cả mắt tụi tao có bị cận đâu mà nhầm sao được ! – Thằng Dũng lắc đầu nói tiếp.

Hai thằng nó đưa mắt nhìn tôi đầy ái ngại, tôi nhất thời cũng không biết nói gì vì chuyện này quá bất ngờ. Nhưng suy nghĩ trong đầu tôi gạt phắt đi những gì tụi này vừa nói :

– Ê, hai thằng mày giỡn vậy là không vui đâu nha ! – Tôi cười gằn.
– Giỡn con khỉ, tao có sao nói vậy ! – Dũng xoắn lập tức cự lại.
– Nếu là đúng vậy thật thì chắc gì đã là bạn trai, có thể là anh em họ gì đó của Vy thôi ! – Tôi nhún vai phản bác.
– Anh em họ thế quái nào mà cả năm giờ sang nhà Vy chơi lại không thấy cũng không nghe đả động gì, với cả bọn tao thấy Vy đi với tên đó những hai lần chứ không phải một ! – Thằng Dũng tiếp lời.
– Ừm, vẻ như nhà tên đó cũng gần đường Tuyên Quang này, tao với nó đi internet hai lần là y như rằng gặp tại trận hai lần ! – Khang mập chen vào.
– Thôi tụi mày toàn nói xàm, tao về đây ! – Tôi nhăn mặt xua tay lia lịa.

– Đấy, tao nói có sai đâu, nó không tin mà ! – Dũng xoắn thở hắt ra.
– Thây kệ mày, chỗ bạn bè anh em thì tụi tao nói thật cho mày biết vậy thôi. Dù sao cũng không chắc lắm, hi vọng là không phải như vậy ! – Khang mập đáp.
– Ừm….về trước ! – Tôi gượng gạo gật đầu rồi rẽ vào đường về nhà.

Bất giác tôi cảm thấy cực kì khó chịu với ánh mắt nhìn tôi từ đằng sau của hai thằng bạn lúc này, nửa ngao ngán và như nửa thương hại. Mặc kệ, tôi vẫn tỏ ra bình thản đạp về, dù trong lòng đã dấy lên nỗi lo lắng mơ hồ từ đầu buổi tối hôm này.

Về đến nhà, tôi rửa mặt cho tỉnh táo rồi lên trên phòng nằm xuống giường, cố gắng nhớ và xâu chuỗi lại những việc kì lạ của ngày hôm nay. Bây giờ tôi mới nhớ ra là lúc chiều, khi Khang mập định nói gì đó thì tôi đã cắt ngang để gọi thằng Dũng vào, lúc đó cứ tưởng là đợi Dũng xoắn ngồi vào bàn thì tôi mới hỏi thằng mập định nói gì, thế mà lại quên bẵng đi mất. Có lẽ đó là lúc nó định nói chuyện vừa nãy, mà chuyện Khả Vy có bạn trai khác thì liệu có thật không ? Nghe nó tầm xàm quá, không lẽ chỉ trong một tháng hơn không ở cạnh tôi mà em ấy đã chuyển sang thích người khác, trong khi chính Vy lại là người chủ động có tình ý với tôi từ trước và cả suốt một năm học vừa rồi. Đúng rồi, càng nghĩ càng thấy vô lí, rất có thể tên con trai chở Vy mà bọn Khang mập đã gặp chỉ là anh em họ hay bạn bè thuần tuý gì đó thôi. Chứ nói trắng ra thì làm thế nào mà tôi có thể kiểm soát tất cả các mối quan hệ của Vy được, người ta phải có những bạn bè cũ hay anh em lâu ngày gặp lại chứ.

Nhưng nếu vậy thì giải thích làm sao cho thái độ lạ lùng của Vy ngày hôm nay ? Em ấy dường như xa cách và lạnh lùng hơn đối với tôi, bằng chứng là hai lần tôi bị đau điếng ở bên hông trái và buột miệng la lên, thì Vy lại chẳng hề tỏ thái độ quan tâm gì, dù rằng chỉ mới cách đây vài tháng em ấy còn lo lắng cho tôi vì bị trẹo hông lúc nhảy sào. Rồi cả những lúc nói chuyện, vẻ như hai đứa rất ngượng ngùng, rồi cả lúc đi ăn, Vy chủ động không ngồi cạnh tôi nữa, và ra về lại theo xe của Huyền mà về nhà. Nhìn thái độ của Huyền tôi biết, là rất có thể là do Khả Vy yêu cầu nhỏ này chở về, vì thật sự đến thằng Khang còn chưng hửng cứ tưởng là nó sẽ được đưa em Huyền về như mọi lần.

Thế nghĩa là sao ? Loại bỏ đi khả năng Vy có bạn trai khác, vậy thì lí do của những việc lạ lùng ngày hôm nay là gì ?

Tôi nằm vắt tay lên trán, cố nặn óc nghĩ ra hết tất cả những khả năng có thể xảy ra trong đầu, từ việc em Vy chỉ là giả vờ giận tôi do tự ý về quê, dẫn đến hợp đồng tác chiến cùng tụi thằng Khang để thử xem thái độ của tôi, đến việc mọi sự chỉ là do lâu ngày gặp lại nên bữa đầu hai đứa mới hơi ngượng ngùng như thế, và đâu lại vào đấy mà thôi.

– “ À…thôi chết, dám là chuyện này lắm ! “ – Tôi điếng hồn khi nghĩ đến chuyện đó, và bật người dậy phóng ra bàn điện thoại gọi ngay cho Khang mập.

– A lô ! – Là giọng của thằng mập.
– Ê, tao Nam nè, hỏi mày cái này ! – Tôi mừng rỡ nói nhanh như máy.
– Gì thế ? – Nó thắc mắc.
– Mày… lúc tao về quê, mày hay thằng Dũng có nói hay kể gì với Vy về cái chuyện bữa tối liên hoan tao bỏ không tham gia mà chạy đi tìm Trúc Mai không ? – Tôi vào thẳng vấn đề.
– Điên, ngu sao mà đi kể chuyện đó ! – Thằng mập gạt đi thẳng thừng.
– Ờ… vậy thì.. sao kỳ vậy ta ? – Tôi nửa thở phào nhẹ nhõm, nửa lại quay về trạng thái không hiểu gì lúc đầu.

– Mà sao mày hỏi vậy ? Tưởng em Vy biết rồi giận à ? 
– Ờ… hay là mày kể cho em Huyền của mày biết ? Rồi nhỏ Huyền kể cho Vy ?
– Không có, tao chả kể với ai sất !
– Thế thì quái thật, tao chịu không hiểu nổi !
– Nói mày rồi, khả năng Vy có bạn trai rồi, tao không nhìn nhầm đâu !
– Dẹp mày đi, trù hoài !

Tôi đâm quạu cúp máy cái rụp rồi bỏ vào phòng, trong đầu ngập đầy những câu hỏi không lời giải đáp. Mãi đến gần khuya, tôi mới tự dứt mình ra khỏi mớ bòng bong đó và tự nhủ :

– “ Thôi, chắc lâu quá gặp lại nên mới vậy, vài bữa là bình thường lại thôi ấy mà ! “

Và tôi yên tâm ngủ ngon, tự ru mình bằng những câu nói và hành động tình tứ của Khả Vy đối với tôi từ trước đến giờ.

Nhưng điều mà tôi mong đợi lại chẳng bao giờ xảy ra, vài ngày sau đó, hai đứa chúng tôi vẫn chẳng bình thường và khá khẩm hơn tẹo nào. Bởi vì những cuộc nói chuyện tình tứ giữa hai đứa hồi trước đây giờ đã thay bằng những cuộc độc thoại của chỉ riêng mình tôi, Vy thì thỉnh thoảng chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Và dù tôi có thay đổi chủ đề xoành xoạch và cố pha không khí hài hước đến cỡ nào thì câu chuyện cũng chỉ toàn đi vào ngõ cụt với cái nhìn bâng quơ và ngám ngẩm của Vy.

– Thế là thằng mập đang chạy lại té cái đoạch, mém nữa là rách quần, hà hà ! – Tôi nhắc lại bữa đá banh hồi hôm với Khang mập.
– Ừm, khổ ha ! – Khả Vy gật đầu.
– …………. !

– Hôm bữa Nam thấy thằng Luân đi chung với chị bí thư 11A1 đó, dám nó định làm phi công trẻ bắn máy bay già nè, hì !
– Vậy hở ?
– Lạ hén ? Nó dạn ghê !
– Có gì đâu !
– ………. !

– Vy hở ? Chiều nay ra biển chơi không ? – Tôi hớn hở đề nghị.
– Thôi ông ơi, vừa đi hôm trước rồi, oải lắm ! – Và em ấy cúp máy cái rụp làm tôi hụt hẫng ngay tắp lự.

Và còn tệ hơn, những lần đi học thêm chung môn Sinh hay môn Toán, tôi đạp xe đằng trước luôn mồm thao thao bất tuyệt, cố gắng xoá đi khoảng lặng đầy day dứt giữa hai đứa, thì Vy chỉ im lặng ngồi đằng sau, chỉ thỉnh thoảng cười lấy lệ, và nét cười đã không còn toả nắng như ngày trước nữa.

– Trời vừa mưa, lạnh ghê, hic ! – Tôi vừa đạp vừa xuýt xoa than thở.
– Vậy đạp nhanh về nhà, lạnh một lúc mà ấm về sau, hì ! – Vy đáp.
– Ớ, vậy giờ Nam đạp nhanh hơn là đã lạnh rồi, Vy về nhà trước nên ấm trước, sau đó Nam lại phải đạp về nhà, lạnh bạo nữa ? – Tôi sửng sốt.
– Chứ sao giờ, nhanh đi ông ơi ! – Nghe câu nói này từ em ấy, tôi cảm thấy như lọt thỏm vào khoảng không vắng lặng trong lòng, và cái lạnh nay lại còn lạnh hơn, buốt cả bên ngoài lẫn vào tâm can.

Liên tục những ngày sau đó, tần suất chúng tôi gặp nhau ngày càng thưa dần, và tôi cũng đã thôi không còn dám ngày nào cũng gọi điện sang nhà em ấy hỏi thăm nữa. Vì tôi đâm ra ngại ngần mỗi khi định bấm số nhà Vy, bởi tôi cảm thấy dường như em ấy đang ngày càng tỏ thái độ là tôi rất hay phiền nhiễu. Thành ra tôi giờ lại trở nên mong chờ những cuộc đi chơi chung của nhóm đến lạ lùng, vì chỉ khi đi cả nhóm thì Khả Vy mới chịu đi, và tôi chỉ có thể gặp em ấy những lúc như vậy. Chứ trước đây, tôi chỉ toàn mong cho đừng bị bạn bè phá đám, toàn mong cho hai đứa tôi được ở cạnh nhau chỉ riêng hai người. Vậy mà giờ đây tôi trở nên ngại ngần, không, là sợ một cách mơ hồ những lúc chỉ có riêng tôi với Vy, bởi vì đáp lại sự nhiệt tình của tôi là những lần thở dài và những cái lắc đầu ngao ngán của em ấy.

Và tôi giờ đã nhận ra nỗi lo lắng mơ hồ về một ngày tôi sẽ bị thay thế bởi một tên con trai khác ngày càng lớn dần lên, tôi càng tránh không nghĩ đến nó, càng tự trấn an mình bằng cách cố nhớ lại những lần hai đứa còn đi chơi vui vẻ, thì tôi lại càng nhớ đến quá khứ mà so sánh với thực tại. Để rồi lại càng tự hỏi mọi chuyện rốt cuộc là sao đây ? Có phải chăng… những gì bọn Khang mập nói là thật ?

Tự vấn rất nhiều, để rồi chẳng ngộ ra được bao nhiêu, chỉ vì tôi cố chấp luôn tin rằng mình không làm gì có lỗi với Vy, chỉ cần tôi toàn tâm toàn ý với em ấy thì sớm muộn gì cũng sẽ được Vy hiểu ra, và sẽ chân thành đáp lại. Và tôi vin vào lí do đó, vin vào cái cơ sở tôi tự ngẫm ra để trấn an mình, để cố tỏ ra là tôi vẫn bình thản và hoàn toàn tự tin mỗi khi bọn bạn tôi quay sang nhìn mình đầy e ngại và tội nghiệp :

– Này, hôm giờ hai đứa mày sao vậy ? – Luân đội trưởng dò hỏi.
– Sao là sao ? Hai đứa nào ? – Tôi bình thản hỏi ngược lại nó.
– Ơ, mày với Vy chứ ai nữa, sao thấy vẻ như em nó chán mày rồi vậy ? – Tuấn rách chen vào.
– Nói bậy tao vả vỡ mồm giờ, vẫn bình thường đấy thôi ! – Tôi sầm mặt.
– Tao đồng ý là bữa giờ hai đứa mày rất bất bình thường ! – Thằng Quý tiếp lời.
– Hê, chúng mày toàn nói vớ vẩn ! – Tôi nhếch môi cười khẩy, dù rằng trong bụng đã bắt đầu chột dạ vì bị tra hỏi tập thể.

– Thôi, kể gì nó cũng không tin đâu, kệ đi ! – Dũng xoắn thở hắt ra lắc đầu nói, vẻ như nó chưa kể cho đám thằng Luân những gì nó và Khang mập thấy hôm bữa.
– Tao không tin kệ tao ! – Tôi cự lại, nay đã vài phần chống chế yếu ớt.
– Hay là mày rủ em Vy đi chơi xa đi, kiểu như… hâm nóng tình cảm ấy, tao cũng đồng ý với thằng Nam là chắc do lâu ngày không gặp nên hai đứa nó mới lạ lẫm vậy thôi ! – Thằng Chiến nói đỡ hộ tôi.
– Chơi xa.. là đi đâu ? – Tôi cảm kích nhìn thằng Chiến.
– Để coi…. à, vầy nhé, tuần sau tao định mời đám tụi mày lên nhà nội tao chơi ở trên rẫy, mày cũng rũ Vy đi thử xem ! – Nó tiếp lời. – Lên câu cá, bắt gà, hái dừa, ăn chơi một bữa cho đã !
– Hế hế, được đó, tao khoái à nha, để tao nói em Huyền biết ! – Khang mập cười tít mắt.

– Vấn đề là thằng Nam nó có rủ được Vy đi không kìa ? – Tuấn rách đặt vấn đề.
– Có gì mà không được, cái thằng này, tao nói phát được ngay ! – Tôi sừng sộ quắc mắt nhìn nó.
– Ờ, thế rủ đi, tao thấy không khả thi lắm ! – Nó nhún vai đáp.
– Cái thằng này, mày sao thế ? – Tôi ngạc nhiên, tay đã thu thành nắm đấm, không hiểu sao tôi lúc đó lại trở nên nóng tính đột ngột.
– Thôi, thôi, chuyện thằng Nam để nó lo, nói mãi ! – Luân đội trưởng giơ tay ngăn lại khi nhận thấy cuộc nói chuyện có nguy cơ ẩu đả đang sắp bộc phát.

Tôi hậm hực ngồi xuống ghế, tự dưng đâm ra thấy ghét cái cách tụi bạn thân đang bàn tán và nhìn mình, cứ như thể bây giờ tôi là một thằng thất tình bị bỏ rơi đến đáng thương hại vậy. Hay có lẽ, lòng tự tôn của tôi quá cao, và khi nhận được một nỗi đau nào đó, nó sẽ còn đau gấp nhiều lần hơn nữa ? Dù đau nhưng không muốn thừa nhận mình đau, dù buồn nhưng vẫn cố tỏ ra không có chuyện gì, có lẽ, lúc này tôi… đã dần trở nên giống một ai đó rồi !

– Ừm, bọn nó rủ vậy đó, sao, đi không Vy ?

Nói xong lời mời của thằng Chiến lên rẫy nhà nội nó, tôi hồi hộp ngồi nhìn em ấy trả lời, đưa tay nhấp ngụm trà để giấu đi vẻ sốt ruột của mình.

– ………. ! – Em ấy vẻ như đang suy nghĩ.
– Đi nhé ? Cả bọn lận, vui mà ? – Tôi hỏi tiếp.
– Để mình xem sao đã, mà đi xa quá ! – Vy thoáng nhăn mặt.
– Có sao đâu, Nam… chở mà, lo gì ! – Lúc này tôi đã chuyển sang giọng nài nỉ.
– Ừm…. ! – Vy ngập ngừng rồi gật đầu.
– Thế là quyết định đi rồi nhé ! – Tôi mắt sáng rỡ.
– Ừa, hì ! – Em ấy nhoẻn miệng cười.

Khỏi phải nói hôm đó tôi mừng đến cỡ nào, cứ như mình vừa bắt được vàng, vừa đạp xe về vừa nghĩ thầm trong đầu cơ hội “ hâm nóng tình cảm “ như lời thằng Chiến nói đã đến rồi, và cũng cảm kích và khá trông đợi vào cái vỗ vai của bọn thằng Luân :

– “ Yên tâm, bữa đi chơi tụi tao sẽ tạo điều kiện cho mày thể hiện tình cảm với em Vy ! “

Suốt từ hôm đó đến ngày đi chơi, tôi cố gắng nghĩ ra những việc, những hành động, cả những câu chuyện mà tôi có thể nói, có thể gửi gắm tâm tư của mình vào đó sao cho thật tình cảm, để nói cho Vy biết rằng tôi vẫn vậy, chẳng có thay đổi gì cả. Có những lúc tôi lại tự mường tượng ra những hoạt cảnh mà Vy lại cười tươi với tôi, ngồi sau yên xe và đùa giỡn như ngày trước, và lại tự cười một mình. Dẫu biết rằng tôi đang đi đến giới hạn của tự kỷ ám thị, nhưng tôi vẫn cảm thấy vui, vì chí ít bây giờ tôi đã có một tia hi vọng được nhen nhóm lên vào buổi lên rẫy nhà thằng Chiến vài ngày tới.

Ngày cả nhóm đi chơi cũng đến, sáng hôm đó tôi hăm hở phóng qua nhà Khang mập :

– Nhanh đi mậy, tụi nó hẹn 8 giờ có mặt kìa ! – Tôi nhăn mặt khi thấy thằng này tóc tai bờm xờm, trên mặt vẫn còn rõ là đang ngái ngủ.
– Cái thằng điên, mới có 7 giờ hơn, chạy sang nhà Vy có 10 phút ! – Nó sầm mặt.
– Kệ, nhanh lên mày ! – Tôi hối thúc.

Gần 8 giờ sáng, hai thằng tôi có mặt ở nhà Khả Vy, ngồi đợi một chút thì đã thấy em ấy bước xuống nhà :

– Hai người ngồi đi, mình lấy nước rồi ra ! – Em ấy mỉm cười.
– Ừ, hì ! – Tôi gật đầu, cảm thấy vận may của mình đã đến rồi.

Giây lát sau, thằng Chiến và Dũng xoắn dừng xe trước nhà, rồi đến nhỏ Huyền cùng thằng Luân bước vào, chốc sau lại đến Tuấn rách cùng thằng Quý nhập bàn trà nóng buổi sáng.

– Lên rẫy có gì chơi mậy ? – Dũng xoắn hỏi lại cho chắc.
– Thiếu gì, ra suối chơi, rồi hái dừa uống, câu cá nữa nè, nhiều lắm ! – Thằng Chiến tự hào nói.
– Sao hôm bữa mày nói có món gà nướng lu giữa rừng xanh nữa mà ? – Khang mập nheo mắt.
– Ờ.. thì… dĩ nhiên là có chứ mậy, cứ lo hão ! – Thằng Chiến lúng búng đáp, tôi tự dưng đâm chột dạ nhớ lại cái đợt ăn sinh nhật hãi hùng trên nhà nó.
– Làm sao giống như cái hồi sinh nhật trên nhà mày, lên đến nơi chưa chuẩn bị gì là mệt à nha ! – Tuấn rách nhăn mặt.
– Chú cứ yên tâm, lần này anh bao tất ! – Thằng Chiến khoát tay.
– Hi hi, tự tin quá, coi chừng bị ăn sập nhà ! – Khả Vy tủm tỉm.

Cơ hội đã đến, tôi ngay lập tức chen vào hóng chuyện :

– Ừm, gì chứ mấy vụ ăn uống này là không thể bỏ qua được, ha ? – Tôi vừa nói vừa đưa mắt sang nhìn Vy, ý chừng đợi em ấy vui vẻ gật đầu đồng tình.

Nhưng không, Vy chỉ thoáng cười rồi lại quay sang nói chuyện với nhỏ Huyền, mặc tôi chưng hửng và đầy hụt hẫng.

– Thôi, tí tính ! – Thằng Luân lén đá chân tôi, thì thầm nói.

Tôi không nói gì, chỉ gật đầu ra hiệu đã hiểu ý, ừ phải rồi, cơ hội là ở buổi đi chơi kia mà, đừng có nóng vội mà hỏng việc. Lần này là đi chơi xa, tí nữa tôi chở Vy, thiếu bấy gì cơ hội mà tán chuyện chứ.

Nhưng người tính không bằng trời tính, khi mà cuộc đi chơi lại có thêm nhỏ Phương và chị đại Yên ù :

– Ủa, đi chơi xa mà không mua đồ ăn gì à ? – Yên ù đưa mắt hỏi.
– Thì… trên nhà nội tui có mà ! – Thằng Chiến đáp.
– Thôi, dám như hôm bữa sinh nhật ông lắm, lên đó mới nấu hả ? – Nhỏ này trêu tiếp.
– Ừ… thì… lên đó câu cá rồi nấu lẩu chứ có gì đâu ! – Chiến chủ xị lúng búng đáp.
– Nướng gà nữa mày ! – Khang mập hùa vào.
– Ờ… dĩ nhiên ! – Thằng Chiến nói tiếp, mà trông cái bộ nó cứ như sợ mất mật đến nơi.

– Thôi như vầy cho dễ tính, thằng Chiến dẫn nhóm nữ lên rẫy nhà nội mày trước, giờ nhóm nam bọn tao đi mua thêm đồ ăn vặt với nước uống. Mày lên rẫy rồi thì ngược đường xuống lại, bọn tao trên đường chạy lên gặp nhau là vừa ! – Luân đội trưởng phân công.

Và thế là dù hoàn toàn đồng tình với ý kiến sáng suốt của thằng Luân, nhưng tôi vẫn rầu rĩ vì đã vuột mất cơ hội được chở Khả Vy trong một chuyến đi chơi xa, mất luôn cơ hội thổ lộ tâm tình. Tôi tay xách bịch nước ngọt mà trong bụng cứ rủa thầm mọi sự chỉ tại Yên ù ham ăn, thằng Chiến rủ chị đại làm chi để rồi giờ tốp nam phải è cổ ra mà xách lương thực phẩm lên phục vụ tốp nữ, mà chính yếu ra là tọng vào bao tử không đáy của Yên ù chứ ai đâu !

– Làm gì mà cái mặt mày thảm thế con ? – Thằng Quý ngạc nhiên.
– Ờ, kệ tao mày ! – Tôi trả lời phớt đời.
– Thôi, vòng đi hụt rồi thì tí lên đó chơi tha hồ mà thể hiện ! – Thằng Luân vỗ vai tôi an ủi.
– Ừm, hi vọng vậy ! – Tôi xuôi xị đáp.

Chốc sau, đám con trai bọn tôi bon bon nối đuôi nhau đạp xe trên quốc lộ 1A hướng ra Hàm Thuận Nam, cũng là hướng lên nhà nội thằng Chiến. Và tôi lại càng tiếc hơn nữa, khi mà sáng nay trời đẹp, không nắng cũng không mưa, mà chỉ dịu mát hữu tình với phong cảnh hương đồng gió nội xung quanh, cả đám vừa đi vừa cười đùa rôm rả. Nhìn sang hai bên đường là những cánh đồng lúa vừa được gieo mạ hãy còn xanh mơn mởn, và trên đầu là những tán lá bạch đàn đang phủ đầy bóng râm, tôi thấy thanh bình quá đỗi, bất giác nhớ lại cái hôm tôi tặng Vy một bông lúa vàng hái trên đường nhà Dũng xoắn.

– “ Hi , đẹp quá vậy ! “
– “ Ừ, thì đẹp mới dám đem tặng chứ, hì hì ! “

Nhớ lại lúc ấy, tôi không khỏi bồi hồi và thoáng buồn cho tình cảnh hiện tại của mình, có tình cảm hay không cũng chẳng rõ mà có rạn nứt gì không thì cũng chẳng biết.

– Ê, ê…tao nè ! – Giọng thằng Chiến từ hướng ngược lại làm tôi bừng tỉnh mộng.
– Cái thằng trời đánh, vậy mà mày bảo gần hả ? Nãy giờ chạy cũng gần mười mấy cây số rồi ! – Tuấn rách hầm hố.
– Hê hê, đi chơi xa mà lại ! – Thằng Chiến cười cười.
– Thế này chiều nay tầm 4 giờ lo chạy về, chứ đường lộ mà đi trời tối dám hết thấy mặt trời ngày mai luôn quá ! – Thằng Quý quệt mồ hôi nói.
– Nhóm nữ đâu rồi ? – Dũng xoắn hỏi.
– Ở trên nhà nội tao đang nghỉ ngơi rồi, giờ tụi mình tới là vừa ! – Thằng Chiến trả lời.
– Ừm, lẹ đi, tao đuối quá ! – Khang mập thở dốc.

Bọn tôi theo sự hướng dẫn của chủ xị Chiến hoa tiêu, chạy thêm một đoạn nữa thì đến một khúc quanh, cả đám rẽ vào con đường đất đỏ trống hoắc.

– Sao… nhìn hoang sơ quá mậy ? – Tôi chột dạ nhìn mấy cái nhà lợp mái rơm xung quanh, lụp xụp và có cả nhà sàn bằng gỗ.
– Thì khu này chủ yếu làm rẫy mà, kiếm đâu ra nhà lầu cho mày ! – Thằng Chiến tỉnh bơ đáp.
– Ủa tới chưa ? Tao có thấy rẫy riếc gì đâu ? – Dũng xoắn ngạc nhiên.
– Sắp rồi, tới chỗ dốc kia thì xuống xe dắt bộ, đi thêm đoạn nữa là đến nhà nội tao, gần thôi !

Và sự thật chả phải là một đoạn gần như lời thằng Chiến nói, mà trái lại bọn tôi phải dắt xe đi bộ đến rã cả chân, hết lên con đường dốc gập ghềnh những sỏi đá, lại đến những khúc rẽ mà quanh đó toàn là cỏ cây hoang vu nhìn khô cằn và bụi bặm. Lại có lúc cả đám giật thót người thì bất chợt một con thỏ từ trong bụi rậm vụt ra, và lại càng điếng hồn hơn khi thằng Chiến tự dưng cúi xuống nhặt khúc cây lên và vừa đi vừa quơ loạn xị :

– Mày… làm trò gì thế ? – Bọn tôi ngạc nhiên.
– Thỏ chạy ra khỏi hang tức là bị rắn rượt, tao phải cầm cây để phòng khi rắn tấn công ! – Thằng Chiến bình tĩnh đáp.
– Rắn ? Có cắn không ? – Tuấn rách hỏi một câu đại ngu.
– Cắn sao không mậy, rắn lục cắn chạy nọc đó ! – Chiến chủ xị nói tỉnh bơ.
– Cái… đệch…. ! – Đám bọn tôi không hẹn mà cùng giật bắn người lên.

Khang mập lắc đầu xuôi xị, nhìn cái mặt xanh như tàu lá của nó thì tôi đoan chắc rằng không chỉ riêng gì nó mà cả đám tụi tôi cũng đã bắt đầu thấy hối hận vì trót dại nghe lời cái thằng trời đánh thánh đâm mang tên Chiến, để rồi giờ đây mạo hiểm vác xác lên rừng và có nguy cơ làm mồi cho rắn dữ !

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+