Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Yêu nhầm chị hai… được nhầm em gái – Chương 36 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 36

Quãng đường về hơn mười lăm cây số đã xa nay lại còn xa thêm, 6 chiếc xe đạp, chiếc nào cũng có đôi có cặp, và chỉ mỗi tôi là nhẹ bẫng đi với cái yên xe trống không phía sau. Tôi thấy trong lòng hoàn toàn trống rỗng, những câu tự vấn không có câu trả lời cứ vụt đến rồi lại lọt thỏm vào khoảng không vô định.

– “ Tại sao vậy ? Sao lại đối xử với tôi như vậy chứ ? Nếu tôi có làm gì sai thì ít ra em cũng phải nói rõ với tôi chứ ? Khả Vy ? “

– “ Em nói em hiểu tôi mà, em biết con người tôi trọng nhất là danh dự mà ! Để rồi hôm nay em biến tôi thành một thằng hề chỉ biết làm trò mèo trong mắt mọi người, để rồi bây giờ ai nấy cũng nhìn tôi bằng ánh mắt như vậy đấy ! Ánh mắt mà tôi biết là họ đang cảm thông, nhưng với tôi lúc này nó chỉ là thương hại không hơn không kém ! “

– “ Tôi đã làm gì sai sao ? Tôi một lòng, toàn tâm toàn ý với em, để rồi giờ đây đổi lại những gì tôi nhận được là như vậy à ? Không, tôi thích em mà không hề mong đợi mình nhận được lại điều gì, chỉ đơn giản tôi thích em vì em thích tôi, cứ tưởng rằng chúng ta là hai mảnh ghép hoàn hảo ! “

– “ Em đâu biết vì em, tôi bỏ ngoài tai những lời dự đoán mà tôi cho là bố láo của bạn bè, khi bọn nó bảo rằng em có bạn trai khác. Em cũng đâu biết vì em mà tôi chạy thất thần suốt 1 tuần lễ chỉ để được tự tay mình làm món quà tặng em, vì em mà tôi cam chịu bị trẹo hông lúc nhảy sào, vì em mà dẫu có đến chết tôi cũng cố cắn răng nén đau, chỉ bởi tôi muốn bạn trai em phải là người có phong thái và khí khái nhất định, có thể làm em hãnh diện ! “

– “ Và tệ hại hơn, em đâu biết rằng vì em mà tôi nhẫn tâm bỏ rơi người con gái khác trong đêm mưa lạnh lẽo, và khi đó em ngủ thật ngon ở nhà. Người ấy lo lắng cho tôi còn nhiều hơn bất cứ những gì tôi có thể nghĩ ra ở một cô gái lứa tuổi như vậy có thể làm được. Để rồi người ta nhận được gì, em đâu biết cái cảm giác một người con gái nhận dạy guitar cho người con trai mình thích chỉ để anh ta đàn cho người con gái khác nghe. Tôi biết, tôi hiểu, nhưng vì em, tôi sẵn sàng làm ngơ tất cả, chỉ bởi vì một khi tôi đã yêu mến ai, chỉ cần người đó không làm gì lầm lỗi với tôi thì dù trời có sập, tôi vạn kiếp thiên thu cũng vẫn chỉ biết có người tôi yêu ! “

– “ Bây giờ đổi lại em đang đối xử với tôi ra sao đây ? “

Tôi hoàn toàn chìm đắm vào những suy nghĩ của bản thân, và có lẽ sẽ mãi chỉ vậy nếu như bọn hai thằng Dũng xoắn và Tuấn rách không trờ xe đến :

– Ê Nam !
– Ê !

– Hở… sao ? – Tôi giật thót người.
– Này, hai đứa mày… vậy à ? – Tuấn rách trầm trầm hỏi.
– Không…. ! – Tôi chối phắt đi theo bản năng và rồi lại nói tiếp – … Ừm…chẳng biết !
– Bảo rồi mày không nghe ! – Thằng Dũng thở hắt ra.

Tôi lắc đầu cười buồn, cố ra vẻ mình vẫn bình thường, thế nhưng tôi không bình thường thêm được nữa khi mà đến lượt thằng Luân cùng thằng Quý chạy sát sườn, chỉ có mỗi thằng Chiến chở Khả Vy và Khang mập chở nhỏ Huyền là chạy phía trước.

– Sao vậy ? Chuyện gì vậy ? – Yên ù hỏi dồn dập.
– Ông Nam, nói ông nghe, hôm bữa lúc đi nhà sách, tui thấy nhỏ Vy đi chung với người khác đó ! – Nhỏ Phương vô tình lặp lại đúng ý của thằng Dũng xoắn hôm bữa.
– Ơ, bà cũng vậy à ? – Thằng Dũng ngạc nhiên.
– Ừm….ờ ! – Nhỏ Phương định nói tiếp, nhưng nhìn vẻ mặt của tôi rồi lại thôi.

Tôi lúc này bị giằng xé giữa hai tâm trạng, nửa muốn nói chuyện để chia nhẹ bớt nỗi lòng, nửa muốn chỉ mỗi mình tôi gặm nhấm cái tâm trạng nửa vời này. Con người tôi trọng nhất là danh dự bản thân, nhưng bây giờ thì mọi người lại túm tụm xung quanh bàn tán về ai ? Về tôi, cứ như là đang thương hại tôi vậy, và tôi thì không muốn điều đó !

Thế nhưng khi mọi người nhìn tôi và biết ý tách riêng ra, thì tôi lại cảm thấy mình lẻ loi như bị bỏ rơi, vô tình lại càng đáng tội nghiệp hơn nữa !

Lúc này, tôi chỉ cần một người có thể đi sóng đôi cùng tôi, và đừng nói chuyện, chỉ đơn giản để cho người khác biết rằng, hay chính là để tôi biết rằng cạnh tôi vẫn còn có một ai đó, để tôi có thể tỏ ra là mình vẫn bình thường. Nhưng cũng đừng túm tụm cả nhóm lại như vậy, tôi không muốn là người bị thương hại, bị tội nghiệp !

Thế nhưng suy nghĩ này của tôi thì làm gì có ai biết được chứ ? Thành thử ra tôi cứ lần lữa mãi, và cuối cùng chạy tuột lại phía sau, trước mặt là nhóm của Luân, và ở đằng xa tít tắp kia, là Khả Vy đang cười tươi bắt chuyện với nhỏ Huyền.

Bầu trời dần về chiều, từng áng mây trôi lãng đãng đằng xa, nhẹ nhàng và hững hờ như cách Vy đang đối xử với tôi, và mặt trời dần khuất về sau, đưa ánh sáng yếu ớt như vẫn luyến tiếc một buổi ban ngày, như chính tôi lúc này đang luyến tiếc về những điều mơ hồ từ lâu.

– Nam, về, quẹo nè ! – Giọng Khang mập làm tôi bừng tỉnh.
– Ừm, vậy à ? – Tôi quay lại.
– Mày… nãy giờ có đang chạy xe không đấy ? – Nó nhìn tôi sửng sốt.
– Có… chứ ! – Tôi gật đầu một cách vô hồn.
– Trời đất, chứ sao mày đi từ nội thằng Chiến đến nhà em Huyền, giờ đến gần nhà tao mà mày cũng không nhận ra à ? – Nó chưng hửng.
– Đâu… mà tao về đây ! – Tôi nói rồi quay xe đạp về, mặc cho Khang mập hãy còn đang ngơ ngác.

Tối hôm đó, tôi nuốt cơm không vô, uống nước cũng không thấy cảm giác, cứ lơ ngơ đến tận khi đóng cửa vào phòng, yên lặng tắt đèn và thẫn thờ tựa người vào tường, có lẽ bây giờ tôi lại đâm ra thích cảm giác một mình gặm nhấm nỗi đau không thành tên này.

Không thể nghĩ được gì, không thể nói được gì, mọi thứ xảy ra quá nhanh và dồn dập, tôi không hiểu và cũng không muốn biết, cũng không muốn tin. 

– “ Tao với thằng Khang thấy em Vy của mày đi với tên khác rồi ! “

Tao không tin, tụi mày đã nhầm người rồi, chắc chắn !

– “ Hôm bữa đi nhà sách, tui thấy Vy đi chung với người khác kìa ! “

Vô lí, tui không tin, nhầm rồi Phương à !

Thế nhưng mày lấy cơ sở gì để không tin hả Nam ? Những gì của ngày hôm nay vẫn chưa đủ hay sao vậy ? Bạn bè họ dối mày để được cái gì đâu ?

Nhưng như vậy thì Vy đối với tao vậy cũng có được gì đâu ? Không thể có chuyện một người chỉ mới hơn tháng mà thay đổi đến như vậy được !

Tôi tựa người vào tường, có lúc uất nghẹn, có lúc trống rỗng, đau nỗi đau không thể diễn tả, không thể chia sẻ với ai.

Cái tôi của mày quá cao Nam à, bạn bè nói gì mày cũng không nghe, họ nói chuyện mày cũng không tiếp, giờ thì lấy ai ra mà sẻ chia ?

Chính vì tao có lòng tự tôn, nên một khi tao đã yêu, tao cố hết sức để không bị tổn thương, tao cố toàn tâm toàn ý rồi đấy thôi !

Mày gọi đó là tình yêu ? Đã biết gì chưa thằng ngu ? 

Tao………. !

Tình là như thế đấy, không yêu không đau, nhói buốt trái tim, gọi là tình yêu !

Trong đêm, có một thằng Nam liên tục tự xỉ vả chính mình, và một thằng Nam khác chống chế yếu ớt rằng những gì nó làm là đúng. Để rồi cuối cùng, cả hai thằng đều nhận ra nó chẳng hơn gì ai, nó cũng chẳng biết gì cả, chỉ đơn giản từ trước đến giờ cuộc sống của nó toàn màu hồng, và giờ đây có lẽ sẽ có thêm những màu sắc khác nữa rồi.

Tôi mệt mỏi nằm xuống giường, nhắm mắt lại và dần ngủ đi lúc nào không hay, khi mà một câu hỏi vẫn cứ treo lơ lửng trước mặt như một hình chiếu bản thân, hiện hữu và rõ mồn một :

– “ Tại sao vậy ? “

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy, tự mong rằng ngày hôm qua chỉ là mơ, hoặc cả mùa hè vừa qua chỉ là mơ càng tốt. Để tôi sẽ giữ cho Vy đừng đi Đà Lạt, giữ cho tôi đừng về Phan Rang nữa, thế nhưng tôi cười buồn chấp nhận rằng cái ước muốn mọi thứ đều là mơ chỉ là một suy nghĩ trẻ con đầy ngốc nghếch.

Vậy bây giờ phải làm sao đây, hở quý ngài Người lớn khôn ngoan ?

Tôi tần ngần đứng trước bàn điện thoại, hai phần muốn gọi điện hỏi cho rõ mọi chuyện rồi ra sao thì ra, và tám phần còn lại chỉ đơn giản là gọi đến nhà Vy, để hỏi rằng… 

– Tối nay Vy có học Toán không ?
– Ừ, có !
– Ừm…, thế tối mình qua !
– ……… … !

Tôi không thể trốn tránh việc gặp Vy được, hay đúng hơn là tôi không thể không gặp em ấy. Tôi một mặt vẫn đang cố tỏ ra là mình chả có chuyện gì sau ngày hôm qua, một mặt vẫn mong chờ một điều gì đó mơ hồ và đầy hi vọng, và nó cũng mơ hồ không kém những gì đang xảy ra lúc này vậy !

Buổi tối của ngày hôm ấy, trời đêm lất phất mưa, tôi bỏ cặp xách vào giỏ xe, lần đầu tiên cảm nhận rõ mình phải làm những gì, phải nói những gì !

Tôi đến nhà Vy lúc 7 giờ tối, vai áo ướt đẫm vì cơn mưa lất phất tuy không nặng hạt nhưng dai dẳng, và cũng vì tôi cố gắng chạy thật chậm, tôi muốn cơn mưa rửa sạch đi những tâm tư của mình. Đợi chừng 5 phút thì Vy bước ra cùng với bác gái : 

– Trời mưa sao con không mặc áo mưa Nam ? – Bác ấy ngạc nhiên.
– Dạ, con…. ! – Tôi còn chưa kịp trả lời thì đã bị cắt ngang.
– Kệ, hi, con đi học nha mẹ ! – Vy nói rồi khoác vào người chiếc áo mưa, nhẹ tênh.

Khung cảnh hai bên đường vẫn như ngày xưa, vẫn một chiếc xe đạp, vẫn hai con người. Nhưng chỉ khác hai điều, đó là hôm nay trời mưa, và một người ướt, một người không.

Tôi nghe tim mình đau nhói khi Vy nói “ Kệ “ , tôi nghe rạn vỡ trong lòng vì em ấy khoác áo mưa đằng sau, mặc tôi dầm mưa phía trước mà không một lời hỏi han. Hai đứa giờ đã ngăn cách nhau, dù ở cạnh bên nhưng tưởng như xa tận nơi đâu, vì một người thì ướt đẫm sương mưa, một người thì…. Giờ tôi đã cảm thấy lạnh, nhưng không lạnh bên ngoài, mà buốt đến tận tâm can, không còn cảm giác thế nào là ấm áp trong tiết lạnh nữa. Mà giờ đây là cái lạnh cùng cực của tinh thần đang đè nặng lên thể xác.

Và tôi cảm thấy đã không còn cần thiết để hỏi những gì mình muốn biết nữa, vì tôi sợ nếu nói ra thì tôi sẽ phá nát những phút giây, những điều mong manh dễ vỡ mà tôi chỉ có được lúc ở cạnh Khả Vy. Tôi không còn muốn biết lí do, không còn muốn biết bất cứ một câu trả lời nào nữa.

Vào đến lớp học, tôi dắt xe đến bãi gửi, bước ra vẫn thấy Vy đứng đợi mà chưa vào lớp.

– “ Em đợi tôi chỉ vì tôi đã chở em đến đây, như một thủ tục, như một phép trả nghĩa, hẳn là như vậy rồi, phải không ? “

Hai đứa đi cạnh nhau, băng qua đường, xuyên vào con hẻm nhỏ đến lớp học toán, em ấy lặng lẽ đi lên bàn trên, tôi thẫn thờ ngồi xuống dưới cuối lớp.

– Mày làm gì mà ướt mem vậy ? – Thằng Bá tròn mắt ngạc nhiên hỏi.
– Tao tắm mưa ! – Tôi cười buồn.

Giờ ra về, chúng tôi vẫn yên lặng như trước, tôi vẫn chở Vy qua những con phố ngày ấy, những đoạn đường của hồi ức và kỉ niệm. Tôi không muốn nói gì cả, vì tâm trạng trống rỗng, vì tôi sợ nếu nói gì đó sẽ nhận được câu trả lời mà tôi không muốn nghe.

Tôi muốn giữ riêng nỗi đau này cho bản thân, tôi đã biết điều này sắp xảy ra rồi, tôi biết. Tôi chỉ đơn giản rằng tôi đang cố tỏ ra mạnh mẽ trong mắt em ấy, cố thể hiện mình hãy còn bình tâm lắm, chẳng có việc gì đâu !

Chỉ có đã lạnh, nay lại càng thêm lạnh mà thôi !

Đưa Vy đến nhà, tôi chầm chậm dừng xe lại :

– Về nhé ! – Tôi dịu dàng nói, hết mức có thể.
– Ừ ! – Em ấy mỉm cười gật đầu rồi quay vào trong.

Tôi lặng yên nhìn theo bóng hình em ấy, cố ghi nhớ thật sâu rồi ngửa mặt nhìn trời cao, tự hỏi nếu đã mưa thì sao lại không mưa cho to, thế này cứ như là đang khóc cho tôi vậy chứ, rồi lặng lẽ đạp xe quay về.

Liệu bạn có nhất thiết phải biết đáp án của mọi nghi vấn, khi mà bạn đã biết rõ rằng nếu biết được câu trả lời rồi thì cả hai sẽ không còn có thể đối diện nhau nữa ? Hay chỉ đơn giản rằng bạn muốn nghe câu trả lời mà cả hai đều đã biết, và được nói ra từ chính người bạn muốn nghe ? 

Với tôi thì không, tôi không muốn biết câu trả lời ấy, tôi cũng không muốn làm tổn thương người tôi yêu, thà rằng cứ để tôi một mình chịu đựng, vậy là đủ rồi !

Những ngày sau đó, tôi không còn sang nhà Vy chơi nữa, tôi cũng thôi gọi điện, và không còn đi học cùng em ấy nữa. Tôi chỉ đến lớp, học và về, đúng nghĩa vụ của một người học sinh, chỉ vì tôi đang đợi một điều.

– Sao bữa giờ mày với em Vy không đi chung nữa ? – Thằng Bá thắc mắc.
– Ừ ! – Tôi lại cười buồn.

– Hai đứa mày có chuyện gì à ?
– Ừ !

– Ê, nhường em nó cho tao đi !
– Ừ !
– Thiệt không đó mậy ?
– Ừ !
– …………… !

Ra về, tôi về trước, lẳng lặng đến bãi giữ xe và dắt ra rồi thong dong đạp về, tận hưởng không khí mát lạnh của phố biển sau mưa. Và biết chắc rằng sau lưng tôi giờ đã không còn bóng hình một ai đó nữa, nhưng tôi vẫn đợi !

– A lô, Nam hả, tao Sơn nè mày !
– Ừ, có gì không ?
– Đi đá banh chứ chi, có kèo thơm lắm !
– Thôi, bye !
– …………. !

Tôi lại dắt xe ra ngoài, vẫn chạy lòng vòng quanh những con phố, qua những cung đường đầy ắp tiếng cười ngày trước. Và biết chắc rằng nếu tôi ngồi xuống một trong những băng ghế kia, sẽ không còn ai ngồi cạnh tôi nữa, ngày lại trôi qua, nhưng…. tôi vẫn đợi !

– Nam, đi chơi game mậy, vừa update phiên bản mới !
– Thôi mập, cho xin đi !
– ……….. !

Tôi dạo trên khu bờ sông quen thuộc, thoáng nhìn quán nước mía “ chua lét “ hôm nào. Và biết chắc rằng nếu tôi dừng lại, bước vào gọi một ly, và bỏ thật nhiều nước chanh muối và đó, cũng sẽ không còn ai la the thé, nhăn mặt gạt mớ hỗn độn đó ra nữa, ngày lại qua ngày, nhưng… tôi vẫn đợi !

– Ê Nam, bữa giờ trốn tao hả mậy ? Qua nhà tao đi, đang nướng mực nè, thơm lắm !
– Ừ, ăn đi, tao no rồi !

Tôi ngồi trên thảm cỏ xanh ở bãi biển Đồi Dương, khoan khoái đón làn gió mát rượi đặc trưng của biển, mỉm cười khi thấy một cặp đôi nào đó nắm tay nhau đi dạo trên làn cát trắng. Và biết chắc rằng nếu giờ tôi đứng dậy thì cũng sẽ chỉ là đi dạo bộ một mình, đã không còn em đi cạnh tôi như ngày nào nữa, và lại hết một ngày, nhưng… tôi vẫn đợi !

Tôi không muốn biết câu trả lời, vì tôi không muốn nghe em nói !

Tôi không hỏi, vậy nên em cũng sẽ không nói, đúng không ?

Chúng mình không còn gặp nhau nữa, phải không em ?

Bạn bè bảo với tôi rằng em có bạn trai khác, tôi không tin, đến tận bây giờ tôi vẫn không tin. Em biết vì sao không ? Vì tôi tin em, chỉ vậy thôi !

Thế nên giờ đây, tôi đợi một sự xác nhận, ngày ngày tôi đợi những gì đến rốt cuộc cũng sẽ phải đến, vì ở nơi phố biển nhỏ bé này, những gì chúng ta muốn gặp thì sớm muộn cũng sẽ gặp thôi, phải không…em ?

Chiều hôm ấy, tôi thẫn thờ đạp xe quay về sau nhiều ngày đợi chờ nhưng vẫn không nản lòng. Và rồi thề có trời đất, khoảnh khắc ấy tôi như có linh cảm rằng tôi và em sắp gặp lại nhau rồi đấy!

Bầu trời xanh dần về chiều, dòng người hối hả sau một ngày bận rộn đang ngược xuôi xung quanh, nhưng tôi tin rằng mình không thể nào lầm được em trong số họ, vì em rất đặc biệt. Em cười rất đỗi tinh khôi, và hơn hết thảy, em cười toả nắng !

Chính vì vậy, khi vô tình nhìn về phía bên tay trái, tôi thấy em, Khả Vy à, em ngồi sau xe đạp của một người con trai khác. Và dĩ nhiên là tôi không có lí do gì nhìn xem tên đó là ai cả, tôi chỉ cần biết hắn là một tên con trai khác không phải là tôi, chỉ vậy thôi !

Và tôi nhìn em, bất ngờ thật đúng không ? Vì lúc tôi nhìn em, cũng là lúc em nhìn thấy tôi, tôi không cần thiết phải khẳng định hay chắc chắn rằng em có nhìn thấy tôi hay không, vì đó đã là sự thật rồi !

Lại một giây, tưởng chừng như cả thế kỉ….. !

Khoảnh khắc ánh mắt hai ta chạm nhau, khi tôi còn chưa kịp nghĩ gì thì em đã vội quay đi, xem như đôi ta chưa từng quen biết… và rồi tên con trai ấy vẫn vô tư cười nói cùng em, chiếc xe đạp xa dần rồi mất hút phía cuối con đường.

Vậy đấy, sự thật mà tôi đợi bao ngày giờ đã diễn ra trước mắt tôi, không bất ngờ, không có gì đặc biệt, nhưng…..

Ngày hôm ấy, tôi không thể nào nhớ ra được mình đã về nhà bằng cách nào !

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+