Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Yêu nhầm chị hai… được nhầm em gái – Chương 45 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Từ dạo sau khi chia tay với Khả Vy, tôi tập cho mình một thói quen dậy sớm tập thể dục. Hàng ngày bất kể trời nóng hay lạnh tôi vẫn rời khỏi nhà từ tờ mờ 5 giờ sáng để chạy bộ đường dài từ nhà tôi xuống bãi biển Đồi Dương, dẫu có mưa rào thì tôi chỉ việc mặc áo khoác vào rồi trùm mũ lên là xong. Trừ khi là trời mưa to quá thì tôi mới chán nản nằm nhà, đợi tạnh mưa rồi mới leo lên sân thượng tự tập võ với cây mộc nhân. Và cứ trong khoảng 6 giờ 30 hay 7 giờ thì tôi về lại đến nhà, nhưng vào năm học thì tôi sẽ phải về nhà sớm hơn để còn tắm rửa và lên lớp. Buổi sáng ngày đi học đầu tiên cũng vậy, vì khối 11 sẽ học buổi sáng nên chỉ 6 giờ 15 là tôi chạy về lại đến nhà, mất 15 phút để tắm rửa và nghe nhạc BackStreet Boys, thay quần áo rồi đạp xe đi học nên đúng 7 giờ kém 15 là tôi có mặt tại bãi gửi xe của trường.

Dắt xe vào bãi gửi, tôi lững thững xách cặp đi lên dãy lầu của phòng lớp 11A1. Ngày học đầu tiên vẻ như mang một không khí khác hẳn những lúc giữa năm, khi mà cảm giác gặp lại bạn bè và hớn hở đón chào một năm học mới vẫn còn vương lại sau buổi lễ khai giảng. Ngang qua những phòng học, tôi nghe tiếng cười nói vang lên từ những cửa sổ lớp, vui vẻ và hào hứng. Đến trước cửa lớp, tôi nhanh chân bước vào thì bất ngờ đứng khựng lại vì chạm mặt Tiểu Mai :

– …. …… ! – Tôi bất ngờ dừng bước, bần thần đứng lại.
– Chào ! – Tiểu Mai khẽ gật đầu đáp gọn lỏn rồi đi ngang qua tôi, tay cầm khăn lau bảng để xuống tầng dưới nhúng nước.

Vì Tiểu Mai là thành viên tổ 1, nên vẻ như hôm nay là phiên trực nhật của tổ nàng. Tôi sau ánh nhìn lạnh băng của Tiểu Mai thì cũng lắc đầu bước vào lớp, lòng dậy lên một cảm giác thanh thản vì dù sao thì cũng lâu lắm mới thấy lại nàng trong tà áo dài trắng muốt, tóc dài kẹp mái nhẹ nhàng thanh mảnh.

– “ Có khi nào giận mình vì vụ tối qua không nhỉ ? “ – Tôi nghĩ thầm trong bụng, bâng quơ nhớ lại lúc tối hôm qua, khi mà bé Trân đang giỡn với tôi thì gặp Tiểu Mai.

– Ối chà, suýt nữa là đi trễ nghe mậy ! – Khang mập đứng trên bục giảng, hình như nó vừa định ghi tên tôi vào danh sách vắng mặt.
– Đúng giờ mà ! – Tôi nhún vai đáp rồi đi về chỗ ngồi.

Hầu như bạn bè tôi không xáo trộn chỗ ngồi như các lớp khác, ai nấy vẫn ở vị trí cũ chứ không dời đi vì sở thích. Thế nên tôi vừa ngồi xuống ghế là thằng Luân đã chồm lại gần :

– Ê mày, tí nữa là tiết Toán đó, chuẩn bị tinh thần chưa ?
– Có gì mà chuẩn bị ? – Tôi chưng hửng.
– Thì giáo viên nào đầu năm lại chẳng kiểm tra kiến thức năm cũ ! – Thằng Luân nói.
– Thế mày quên hết rồi à ? – Tôi nheo mắt hỏi.
– Bậy, tao lo là… lo mày quên thôi, hề hề ! – Nó gãi đầu cười khì.
– Quên thế quái nào được ! – Nói rồi tôi lục tục lấy sách vở ra khỏi cặp và nhét vào hộc bàn.

Mười lăm phút đầu giờ hôm nay theo thông lệ thì sẽ là giờ đọc báo tường cho cả lớp nghe, thế nên không lạ gì khi bí thư Khả Vy tay cầm tờ báo bước lên phía giữa lớp.

– Mọi người trật tự nhé ! – Em ấy húng hắng nói một câu quen thuộc của cán bộ lớp rồi giở tờ báo ra và bắt đầu cao giọng đọc lớn.

Thế nhưng chưa được một phút thì ngoài phía cửa lớp, cô Thảo chủ nhiệm lớp tôi đã bước vào, và sau lưng cô là một thằng con trai cũng đang bước vào theo.

– Vy tạm ngừng chút nhé ! – Cô Thảo khoát tay cho cả lớp ngồi xuống.

– Chà, học sinh mới à ?
– Ủa thằng này nhìn mặt quen ghê ta ? Tao nhớ gặp ở đâu rồi !
– Nhìn cũng bô trai, hi hi !

Thấy học sinh mới vào thì lớp tôi bắt đầu bàn tán um lên và thi nhau chỉ trỏ về phía thằng kia. Học sinh mới lớp tôi thì dáng người dong dỏng cao cũng tầm tôi, thế nhưng tóc tai thì bóng mượt như vuốt keo, miệng luôn cười, tôi nhìn sơ qua thì đã biết thằng này là công tử nhà giàu chính hiệu rồi, bằng chứng là cái đồng hồ đeo tay mạ bạc của nó không phải là ai cũng có được.

– Để cô giới thiệu với cả lớp, đây là bạn Minh Huy, bắt đầu từ năm nay sẽ vào học ở 11A1 chúng ta ! – Cô Thảo nhìn về phía thằng Huy rồi nói với cả lớp.

Vừa lúc đó thì Tiểu Mai tay cầm khăn lau bảng bước từ ngoài vào lớp, trông thấy cô Thảo thì nàng thoáng sững người lại :

– Dạ, chào cô ! – Nàng khẽ cúi đầu rồi bước lại bàn giáo viên.
– Ừ, em vào lớp đi ! – Cô Thảo đáp.

Như một hiện tượng không lấy gì làm lạ mà trái lại điều này còn được chúng tôi đoán biết từ trước, đó là thái độ của thằng Minh Huy khi lần đầu gặp được Tiểu Mai. Nó dù ra vẻ kín đáo nhưng vẫn không giấu được ánh mắt nhìn theo nàng liên tục.

– Chậc, thằng này cũng thuộc dạng mê gái rồi ! – Thằng Luân tặc lưỡi nói.
– Sao mày biết ? – Tôi vờ hỏi nó.
– Lúc nãy cũng thấy nó dòm Vy y chang vậy, mà hình như em Vy cũng cười lại nó, chắc là có quen biết nhau ! – Nó tiếp lời.

Quả thật là thằng “ người mới “ này vừa vào lớp tôi là đã đưa mắt nghía ngay hai cô nàng xinh đẹp nhất lớp, rồi đây sẽ có cái màn tán tỉnh nữa cho mà xem, không lầm được đâu, gì chứ vụ này thì tôi biết rõ lắm.

Thằng Huy lúc này đang đứng cùng với cô Thảo, nó mỉm cười chào cả lớp rồi đưa một câu phát biểu mà làm cả đám bọn tôi muốn lăn ra cười vì màn tự giới thiệu chỉ có ở môi trường giáo dục nước ngoài đầy kiểu cách :

– Chào các bạn, mình là Minh Huy, năm rồi mình học A6 nhưng năm nay chuyển sang A1, mong là mình sẽ sớm hoà đồng cùng mọi người !

Đến đây thì tự dưng đám con gái lớp tôi vỗ tay rào rạo, miệng cười toe toét, có lẽ vì cảm thấy màn tự bạch vừa rồi quá “ cool “ hay chăng ?

– Chậc, mấy con nhỏ mê trai, loạn, loạn hết rồi ! – Khang mập nhăn mặt bí xị, vì vừa rồi trong thành phần những người vỗ tay có cả em Huyền của nó.

Thế nhưng câu giới thiệu tiếp theo của thằng Huy mới thật sự làm tôi sốc :

– Lúc còn ở lớp cũ, mình là cán sự môn Toán, sang lớp mới này mình cũng hi vọng sẽ được giúp đỡ mọi người ít nhiều trong bộ môn này, cũng giống như là vai trò của cán sự Toán vậy !

– Sặc, nó muốn tiếm quyền của thánh ! – Dũng xoắn há hốc mồm.
– Nói bậy, mà cán sự Toán lớp mình là ai nhỉ ? – Cô Thảo nạt thằng Dũng rồi cố nhớ lại xem ai là cán sự Toán lớp mình, dù rằng tôi cá là hồi vào nhận lớp cô đã hỏi qua một lần.

– Dạ, em ! – Tôi tần ngần đứng dậy.
– À, vậy em với Huy cùng giúp đỡ nhau nhé ! – Cô chủ nhiệm cười đáp.

Tôi không trả lời, thằng công tử Huy cũng không trả lời, chỉ có ánh mắt hai thằng tôi là chạm nhau và xẹt lửa hệt như đối thủ truyền kiếp đang ngày tái ngộ vậy. Thế nhưng tôi chỉ hừ nhạt rồi ngồi xuống, chả ham hố gì phải đối đầu với thằng này, vì dù gì tôi cũng không tiếc nuối gì cái chức cán sự Toán, ai làm cũng được.

– Vậy…..Huy ngồi ở đâu thì được nhỉ ? – Cô Thảo đưa mắt nhìn một lượt khắp lớp, phân vân hỏi.
– Dạ đâu cũng được ! – Thằng Huy trả lời.
– Bàn đầu còn trống nè, em từ giờ ngồi ở tổ 1 nhé ! – Nói rồi cô chỉ tay vào bàn đầu chỉ có 3 người đang ngồi.
– Dạ ! – Thằng này gật đầu rồi ôm cặp bước vào chỗ ngồi trước bàn giáo viên.

– Hi, ngồi giữa nha ! – Nhỏ Phương nhanh nhảu đứng dậy nhường chỗ cho “ người mới “.
– Ừ ! – Thằng Huy gật đầu, miệng cười mà nhỏ Phương đần mặt ra vì mê tít thò lò.

– Vậy được rồi, lớp sinh hoạt tiếp đi ! – Cô Thảo nói rồi đứng dậy bước ra khỏi lớp.

Cô chủ nhiệm vừa đi khỏi là mấy nhỏ con gái tổ 1 lập tức quay sang hỏi han thằng Huy đủ điều, hệt như đám đông các fan hâm mộ đang quây quanh thần tượng vậy. Chỉ tội nghiệp mỗi thằng Chiến và thằng Quý, khi mà 2 thằng này cũng là con trai nhưng bị cho ra rìa chả nhỏ nào thèm ngó hay nhắc, cái mặt chảy dài ra như trái dưa leo nom đến tội. À, cũng trừ Tiểu Mai ra nữa, vì nàng vẫn mang vẻ lạnh lùng cố hữu, từ nãy đến giờ vẫn chả buồn nhìn thằng Huy, nàng chỉ lẳng lặng hướng ra cửa sổ nhìn xa xăm.

Khả Vy bên trên lớp đang cao giọng đọc báo tường và lia ánh mắt hình viên đạn sẵn sàng nạt nộ bất cứ đứa nào dám nhiều chuyện không giữ trật tự. Thế nên thằng Luân và Khang mập lúc này chỉ dám thập thò, cúi sát đầu thì thào tán chuyện :

– Chết mày rồi Nam ơi, nó tính giành chức của mày đó ! – Khang mập nói nhỏ.
– Chắc nó có bằng COCC nên mới được vào học A1 đây mà ! – Thằng Luân tiếp lời.
– COCC là bằng gì ? – Tôi và thằng Khang cùng ngạc nhiên.
– Là “ con ông cháu cha “ đó, chứ sao đang học A6 lại đùng một phát nhảy sang A1 được ! – Luân anh khùng trầm giọng.
– Ừm, ảo nhỉ, mà nhìn cái mặt nó tao chả ưa chút nào ! – Thằng mập nhăn mũi.
– Phải rồi, em Huyền của mày đang nhìn nó đắm đuối kìa ! – Luân khùng cười cười cà khịa.
– Dẹp mày đi ! – Khang mập sừng sộ nạt ngay.
– Hê hê, cơ mà thằng Nam mày cẩn thận đấy, tao nghi nó định hạ bệ mày đó ! – Thằng Luân khom người né cái nhìn khó chịu của Khả Vy từ trên lớp.
– Kệ nó, chẳng quan tâm ! – Tôi lắc đầu đáp.
– Ừ dám lắm, chắc nó mún ra oai, cán sự Toán A1 thì đâu phải vừa, âm mưu của nó đó ! – Khang mập thì thào tán thành.

Tôi thở hắt ra ngán ngẩm nhìn hai thằng bạn chí cốt đang tán hươu tán vượn về một thằng học sinh mới chân ướt chân ráo bước vô lớp mà rõ là lo bò trắng răng. Bởi tôi lúc này thì dù sao cũng không muốn làm cán sự Toán như khi lớp 10 nữa, phần vì buồn chuyện của Vy làm tôi đâm ra chán học tất cả các môn chứ không riêng gì Toán, phần vì dạo này tôi khá là mê mẩn với game online. Vậy nên thằng Huy này nó làm được cán sự Toán thì làm, tốt thôi, xem như gánh việc giúp tôi chứ có gì đâu mà phải lo. Kệ, nó muốn làm quan thì cho nó làm !

Thế nhưng sau này tôi đã buộc phải suy nghĩ lại về điều đó, vì mục đích của thằng Minh Huy không đơn thuần chỉ là như vậy !

Tiết toán đầu tiên của năm lớp 11 sẽ là một tiết học mà mãi mãi tôi không thể nào quên được. Sau khi thi nhau bàn tán cả buổi về giáo viên mới sẽ như thế nào, tiếng trống trường vừa báo hiệu giờ học bắt đầu thì cả lớp tôi cùng hồi hộp ngồi nhìn ra cửa lớp chờ xem đó sẽ là ai, liệu có phải là giáo viên cũ được hay không !

Vài phút sau, thầy giáo dạy Toán năm nay của 11A1 bọn tôi bước vào lớp, cả lớp vội đứng dậy :

-…….. ! – Và thầy chỉ lẳng lặng gật đầu, khoát tay cho cả lớp ngồi xuống.

Ấn tượng đầu tiên của tôi về thầy là một người đã ngoài tuổi 40, vầng trán nhô cao để lộ sự thông thái, và dáng đi hơi khom về phía trước.

– Hôm nay mình học bài gì ấy nhỉ ? – Rồi thầy cất giọng, chất giọng đặc trưng của người Quảng Bình, hơi nặng và chúng tôi khá là khó thích nghi ngay từ buổi đầu tiên.
– À, tiện luôn thì tôi tên là Song Toàn, dạy Toán các em năm nay, giờ tôi kiểm tra kiến thức cũ của các em cái nhẩy ? – Từ “ nhỉ “ được thầy nói bằng “ nhẩy “, tôi nghe cứ ngồ ngộ.

Rồi thầy Toàn cầm phấn kẻ một đường dài phân bảng đen ra làm hai và hí hoáy viết nhanh ra hai đề toán lên bảng. Xong xuôi đâu đó, thầy quay xuống dưới lớp và hỏi :

– Cán sự Toán đâu ?
– Dạ ! – Nghe đến tên mình, tôi vội đứng dậy.
– Lên ! – Thầy Toàn nhìn tôi và hất tay lên bảng.

Thế là tôi bước lên bảng đen, hơi bất ngờ vì hổng dè thầy chỉ đích danh mình. Vừa mới cầm phấn lên thì thầy Toàn lại hỏi tiếp phía dưới lớp :

– Còn một bài, ai làm nhẩy ?
– Em nè thầy ! – Thằng Minh Huy nhanh nhảu giơ tay lên.
– Ủa ? Sao giờ mày học lớp này thế Huy ? – Thầy Toàn ngạc nhiên, vẻ như đã quen biết với thằng Huy từ trước.
– Dạ, em vừa chuyển qua ! – Nó tiếp lời.
– Thế thì… lên đi ! – Thầy gật gù đồng ý.

Chả biết ma xui quỷ khiến thế nào mà mới vừa đầu năm thì cán sự Toán 11A1 đã phải chạm trán với thằng học sinh mới gia nhập, cả lớp ngồi dưới hồi hộp chờ xem cuộc so tài gần như là không nói cũng biết là thi đua, vì chỉ mới ít phút trước thằng Minh Huy còn mạnh mồm bảo là muốn làm cán sự Toán.

Tôi thì thập phần tự tin đề toán này tôi có thể giải được, dù rằng tôi đã bỏ học thêm hè và cũng không luyện lại chữ nào, nhưng bài toàn này thì với trình độ của tôi nó chẳng có gì gọi là khó khăn. Tôi đưa tay lả lướt vài đường là đã ghi ra được đáp số theo lối giải tắt thường được thầy Toán năm trước khen hết lời. Bỏ phần vào lại hộp rồi, tôi ung dung bước xuống dưới lớp trong khi thằng Huy vẫn còn đang nắn nót từng dòng từng chữ trên bảng. Và khi tôi đã yên vị đâu đó hết rồi thì thằng này mới hoàn tất bài giải của nó :

– Làm chậm rì mà đòi làm cán sự Toán, xem nó giải kìa, mấy cái chi tiết ai cũng hiểu mà nó cũng ghi ra luôn ! – Thằng Luân cười nhạt.
– Hê hê, trình độ A6 thì cỡ vậy thôi ! – Khang mập rung đùi cười khoái chí.

Thế nhưng sự thật lại hoàn toàn trái ngược với những gì lớp tôi nghĩ sau khi thầy Toàn bắt đầu sửa bài của hai thằng tôi. Bởi vì, thầy Toán năm nay của lớp tôi là một người… cực kì cầu toàn và cực kì…cực kì chi tiết trong mọi tình huống :

– Ừm, tốt, 9 điểm ! – Thầy Toàn nhìn bài giải của thằng Huy rồi hài lòng gật đầu.

Sang đến bài giải của tôi, thầy tỉnh bơ cầm viên phần và gạch hết tất cả những chi tiết trong bài giải của tôi :

– Làm tắt 3 bước, không ghi rõ ra thì ai mà hiểu !
– Ớ…. ! 
– Xuống hàng không chịu lùi vào trong, trừ 1 điểm !
– Hả ?
– Dấu bằng ở mỗi lần cách dòng không thẳng hàng, trừ 2 điểm !
– …… !
– Đầu dòng sao không viết hoa ? Trừ 2 điểm !
– …………. !
– DPCM là gì ? Đạp phải con muỗi à ? Hay đá phải con mèo ?
– Dạ…là “ điều phải chứng minh “ mà thầy ?
– Thế sao không ghi rõ ra, làm “ tau “ đọc là đạp phải con muỗi, trừ 2 điểm !
– Ớ……….. !
– Ngồi xuống, 3 điểm !

Cho điểm xong xuôi, thầy Toàn khoát tay cho tôi ngồi xuống, tôi thì đực mặt ra hãy còn chưa tin vào mắt mình, vì lần đầu tiên trong đời tôi bị điểm 3 trong môn toán sở trường của mình :

– Sau còn chưa ngồi ? Mày là mày “ cẳn thặn “ nha mậy ! – Thầy Toàn lừ mắt nhìn tôi – Ẩu tả xưa nay quen “ rùi “ chứ gì ?

Dĩ nhiên là không riêng gì tôi mà toàn thể 11A1 lớp này, trừ thằng Minh Huy ra thì toàn bộ đều tròn mắt ngạc nhiên vì ông thầy quái dị này, đến cả Tiểu Mai cũng thoáng sững sờ, nàng nhíu mày ra chiều khó hiểu. Cách giải tắt mới hồi năm trước vẫn còn được giáo viên chấp nhận mà giờ lại bị thẳng thừng xua đi, đến cả sai lỗi chính tả cũng bị trừ điểm, rồi cả “ dpcm “ mà ai cũng hiểu là “ điều phải chứng minh “ thì lại bị thầy Toàn bắt viết rõ ra, không thì thầy sẽ đọc là “ đạp phải con muỗi “.

– Phải hông trời ?
– Gì kì vậy trời ?
– Thế này thì ai mà chịu được !

Từ ngạc nhiên chuyển sang lo lắng, bàn tán xôn xao là phản ứng chung của lớp tôi, khi mà thầy Toàn bước lên bục giảng cầm sách ra và chuyển sang dạy bài mới. Riêng tôi lúc này thì bách nhục xuyên tim, hổ thẹn không biết để đâu cho hết, vì mang tiếng là cán sự Toán mà lại ăn nguyên con 3 to tổ nái ngay đầu năm, trong khi thằng Huy chân ướt chân ráo vào lớp thì đã được 9 điểm :

– Chia buồn, quả này thì ai mà đỡ được ! – Thằng Luân vẫn còn chưa hoàn hồn, quay sang vỗ vai tao an ủi.
– Chả thể ngờ được luôn đấy ! – Tôi nhăn mặt.
– Thằng Huy chắc năm trước nó học thầy rồi nên mới biết trước đó mà ! – Khang mập quệt mồ hôi lấm tấm trên trán.
– Thế này thì hèn gì nó tự tin bảo sẽ làm cán sự Toán ! – Luân khùng bùi ngùi nhìn tôi.
– Kệ nó, thế này sao biết đường mà lần chứ ! – Tôi lắc đầu thở dài ngao ngán.

Thế nhưng sự khủng bố của thầy Toàn chưa dừng lại ở đó, khi mà lúc trên bục giảng thầy đang giảng bài thì vô tình thằng Chiến há miệng ngáp một phát. Đây cũng là chuyện bình thường vì học buổi sáng thì đứa nào chả ngái ngủ mà ngáp, thế nhưng lúc này, giáo viên đứng lớp chúng tôi lại là người khác :

– Thằng kia, tên gì mậy ? – Thầy Toàn chỉ ngay chỗ thằng Chiến.
– Dạ….em hả thầy ? – Thằng Chiến run lẩy bẩy đứng dậy.
– Mầy đó chứ ai nữa, tên gì ? – Thầy hỏi tiếp bằng chất giọng đặc trưng.
– Dạ….Chiến ! – Thằng này lắp bắp đáp.

Và hoàn toàn tỉnh bơ, thầy Toàn giở sổ đầu bài ra, khoan thai đặt bút :

– Chiến….ngáp trong giờ học !

– Sặc…….. ! 
– Ngáp cũng bị vào bảng phong thần nữa à ? – Không hẹn mà cả lớp tôi cùng đồng loạt trơ mắt ếch ra đầy thảng thốt.

Khỏi phải nói, thằng Chiến kể từ lúc đó đến khi hết 2 tiết toán dài lê thê, cái mặt nó cứ chảy dài ra, lều bều như thằng chết trôi vì mới đầu năm đã bị ghi tên vào sổ đầu bài. Trống đánh hết 2 tiết học, thầy Toàn vừa bước ra khỏi phòng là cả lớp tôi nháo nhào cả lên, thở phào nhẹ nhõm :

– Ghê quá, kinh hoàng quá !
– Thằng Nam mà còn 3 điểm thì nói gì mình trời ?
– Ngáp cũng vào sổ, bó tay rồi !

Và thế là như một lẽ tự nhiên, cơ số nam thanh nữ tú của 11A1 đều quay sang nhìn thằng Minh Huy hệt như đấng cứu thế vừa từ trên trời bay xuống :

– Huy năm trước học thầy rồi hả ?
– Biết gì về thầy nữa hông ? Chỉ mình với, để còn biết mà né !
– Bày đi Huy ơi, năn nỉ đó !

Nên không lí nào học sinh mới Minh Huy lại từ chối lời đề nghị của các bạn cùng lớp, nó quay sang tươi cười hoà đồng và hứa hẹn đủ điều với mọi người, và nó nói đến đâu, đám đông xung quanh lại ồ lên gật gù đến đấy.

– Ghê, chưa gì nó đã bắt đầu thu phục nhân tâm ! – Thằng Luân tặc lưỡi nói.
– Èo, tự dưng giờ nó lại thành người quan trọng ! – Tuấn rách thở hắt ra tiếp lời.
– Nhìn cái bản mặt là tao đã chẳng ưa rồi ! – Dũng xoắn hừ mũi đáp.
– Hê, tại nó đẹp trai hơn mày chứ gì ? – Thằng Quý chớp thời cơ xoáy ngay.
– Tổ bà mày, muốn giỡn hả ? – Thằng Dũng nghiến răng trèo trẹo.
– Coi chừng mày mất chức đó Nam ơi ! – Khang mập thì thào.

Cả hội bàn tròn ngự lâm pháo thủ của A1 chúng tôi lúc này hết thảy đều tự dưng lo lắng về cái viễn cảnh A1 oai phong giờ phải chịu thất thế trước một thằng “ newbie “ A6. Thế nhưng như đã nói từ trước, mục đích của thằng Minh Huy, không chỉ là chức cán sự Toán của tôi !


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+