Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Yêu nhầm chị hai… được nhầm em gái – Ngoại truyện chương 7+8 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ngoại truyện chương 7 :

 

Đến trước cổng vào sân sau của Uỷ ban Phường, tôi và quân đoàn xóm Dưới dừng lại cạnh gốc me tây to cao phủ đầy bóng mát xuống khoảng sân cát rộng lớn. Trước mặt cả bọn là cảnh tượng mà tôi không hề muốn thấy chút nào, thằng Mén hộc cả máu mũi nằm vật ra sau, tựa hẳn người vào cây cột chống mái hiên, LyLy đang nước mắt ràn rụa kéo tay thằng Phệ van xin nó tha cho Mén. Thằng Rổ, đệ tử Phệ đầu lãnh thì đã xé toạc gói quà ra, cầm lấy những mẩu giấy gấp Origami mà ném vào mặt, rồi rải lên đầu thằng Mén, cả đám lâu la xóm Trên phá ra cười ngạo mạn. Thằng Phệ cũng cười, nhưng nó cười gằn một cách hả hê, vì bây giờ LyLy là người đang van xin nó.

 

– “ Anh N để em gấp cho, em muốn tự làm ! “ – Thằng Mén giành con hạc giấy từ tay tôi.

– “ Anh ngủ trước đi, em thức làm tiếp, kẻo mai không kịp tặng Ly ! “ – Tôi ngáp vắn dài, uể oải nhìn nó cần mẫn gấp từng mẩu giấy, tỉ mỉ và cần cù.

– “ Hì hì, xong rồi nè ! “ – Nó cười sung sướng nhìn gói quà được gói lại hoàn chỉnh.

 

Và giờ đây, trước mắt tôi là món quà thằng Mén khổ công làm để tặng sinh nhật LyLy đã bị bọn thằng Phệ xé nát, và ném vất vưởng ra nền cát. Xung quanh là tiếng cười của bọn ỷ đông hiếp yếu đầy khinh bỉ và ngạo nghễ.

 

Tôi nghe máu mình sôi lên, chảy rần rật trong từng thớ thịt và đường gân. Thu nắm tay lại, tôi nghiến răng cố giữ bình tĩnh :

 

– “ Thằng khốn, tao sẽ bắt mày chịu đau gấp trăm lần, chịu nhục gấp ngàn lần những gì mày làm cho thằng Mén. Bữa nay mày sẽ biết cái gì là thân bại danh liệt. Mén, cố đợi tao.. ! “

 

Thằng Rổ nhận ra sự có mặt của bọn tôi đầu tiên, nó liền nháy mắt cho Phệ đầu lãnh :

 

– À, tụi mày làm gì đi đông thế ? – Thằng Phệ nhếch mép cười, vẻ như trong mắt nó thì đám nhân sĩ xóm Dưới lúc này cũng chả là cái đinh gì sất.

– Mày thả Ly ra ! – A Tắc nóng nảy phản ứng đầu tiên.

– Ly nào ? – Thằng Phệ nheo mắt nham hiểm.

– Hân Ly, đứng kế bên mày kìa ! – A Tắc nói xong mới biết nó nhầm, LyLy giờ đã ngồi xuống vòng tay qua người thằng Mén.

 

Tôi cố kiên nhẫn đứng lặng thinh không nói gì, chỉ quan chiến tình hình đấu võ mồm.

 

– Đứng cạnh đại ca là tao mà, hay là mày yêu tao ? Ha ha, đừng vậy nha ! – Thằng Rổ dứt lời là cả đám xung quanh lại cười hùa theo.

 

– “ Đúng rồi, cãi lại đi, A Tắc ! “ – Tôi nghĩ thầm.

 

– Tao… tao nói Ly đang ngồi kìa, bọn mày ỷ đông hiếp yếu không biết nhục à ? – A Tắc cự lại.

 

– “ Thằng Rổ sẽ chửi nặng hơn nữa, đụng đến cả A Lý càng tốt ! “ – Tôi đưa mắt nhìn sang, A Lý lúc này vẫn điềm nhiên khoanh tay đứng nhìn.

 

– Bọn tao chỉ thấy một thằng vì gái mà cứ núp sau thằng anh nó chửi đổng ra ngoài thôi ! – Phệ đầu lãnh nói xong lại cầm con hạc giấy ném vào mặt thằng Mén, mặc cho LyLy nhìn nó bằng ánh mắt van nài. – Hay là mày cũng muốn bị như thằng hám gái này ?

 

Không ngoài dự đoán của tôi, A Tắc lao ngay vào đám xóm Trên, mặc cho anh hai nó thoáng sửng sốt đằng sau chưa kịp giơ tay ngăn lại.

 

Sở dĩ, ngay từ đầu tôi quan chiến không có động tĩnh gì, là vì tôi biết A Lý với cương vị thủ lĩnh xóm Dưới sẽ không dễ dàng gì vì tôi mà tự dưng lại đi gây sự với xóm Trên. Rất có thể A Lý chỉ đến thương lượng, mà như vậy thì đó không phải là cái kết tôi mong muốn, tôi muốn trả hận cho thằng Mén, chính tay tôi phải dập tàn tạ thằng Phệ…, nhưng một mình tôi thì lại không thể vì tụi xóm Trên quá đông.

 

Vì thế, tôi biết với tính khí nóng nảy của A Tắc, mặc dù lúc này tôi cũng sốt ruột còn hơn cả nó, khi thấy trước mắt nó là LyLy – cô gái mình thích đang ôm thằng Mén, và tệ hơn là bị Phệ đầu lãnh chơi quê trước mặt đám đệ tử xóm Dưới, chắc chắn A Tắc sẽ mất bình tĩnh mà phát động chiến tranh trước. Và trình độ A Tắc dù tôi chưa biết, nhưng nhìn thân thủ của nó thì tôi áng chừng kém xa A Lý và thằng Phệ, bởi lẽ đó, A Tắc sẽ ăn đòn nặng nề trước tiên.

 

Và tôi cũng chỉ mong đợi có thế, A Lý chắc chắn sẽ vào cuộc, mà thủ lĩnh đã ra tay thì cớ gì tụi lính lác lại không nhảy vào giúp sức chứ.

 

Không ngoài dự đoán của tôi, A Tắc lao vào giữa, ngay lập tức lãnh trọn một đạp từ thằng Rổ, may thay A Tắc lách người né được, nhưng không tránh kịp cú tát như trời giáng tiếp theo của đối phương.

 

– Bốp ! – Âm thanh chát chúa vang lên, A Tắc lảo đảo rồi ngồi phịch xuống đất.

 

– Lên ! – Không đợi lâu, A Lý hất hàm rồi cũng nhảy vào tham chiến, sau lưng nó là đồng bạn trong xóm đang hò reo khí thế.

 

Hỗn chiến diễn ra ngay sau cái tát của thằng Rổ, bọn xóm Trên như đã hợp đồng tác chiến từ trước, cắt cử hơn 3 thằng to cao phóng đến vây A Lý lại một chỗ, những thằng khác thì tiếp tục đánh A Tắc hòng làm rối tâm lí chiến của thủ lĩnh xóm Dưới. Nhưng A Lý không thẹn là đầu đàn, nó nhanh như chớp tung cước đạp bật ra một thằng đầu tiên và phóng ngay đến chỗ A Tắc :

 

– Đứng dậy, chạy ra đằng sau, nhanh ! – Nó kéo vai thằng em dậy.

 

A Lý không có thêm thời gian để bảo vệ cho đứa em nóng nảy, nó ngay lập tức bị vây lại và liên tục chống trả với gần 3 thằng khác. Và tình hình thủ lĩnh xóm Dưới cũng hệt như bọn sĩ tốt, nhân lực xóm Dưới khách quan mà nói thì toàn tinh anh lấy một địch hai, bị số đông chèn ép vẫn không hề nao núng mà chống trả quyết liệt. Thế nhưng tụi xóm Trên thì cũng không thua kém là bao, lại thêm chiến thuật lấy thịt đè người đầy lợi hại, cứ tình hình này chẳng mấy chốc sẽ diễn ra theo chiều hướng nhân lực ít, kéo theo thể lực suy giảm, và quyền lực trong tay A Lý sẽ mất sạch. Và kết quả nếu xóm Dưới chiến tranh với xóm Trên thì xóm Dưới sẽ chuốc lấy thất bại chẳng chóng thì chầy.

 

Nhưng đó sẽ chỉ là kết quả của một trận chiến một chọi một, đằng này còn có sự tham chiến của tôi, đại diện duy nhất cho xóm Giữa, và cũng là tác nhân gián tiếp dẫn đến cuộc đấu không cân sức này. Có thể lấy một địch mười thì không được, nhưng lấy cá nhân vượt trội hỗ trợ tập thể thì tôi hoàn toàn thập phần tự tin.

 

Nhận thấy không thể quan chiến lâu hơn nữa vì thằng Phệ vẫn đang rảnh tay đè chân nó lên người thằng Mén mặc cho LyLy luôn níu nó lại, tôi âm thầm đi đến chỗ A Lý đang vất vả chống đỡ, tiện tay giáng luôn cái bợp tai vào mặt thằng thứ nhất, và chặt ngay vào gáy thằng thứ hai.

 

– Những thằng khác nhờ mày, còn thằng Phệ và thằng Rổ để tao ! – Tôi nói nhanh rồi lách người né quả đấm của một thằng xóm Trên, kéo tay nó lại theo đà hướng tới rồi giật chỏ thẳng vào mũi như búa đập vào mặt, thằng này rú lên khiếp đảm rồi ngã bật ngược ra sau bất tỉnh nhân sự.

 

A Lý ngạc nhiên nhìn tôi rồi gật đầu ra hiệu đồng ý, hai thằng tôi không hẹn mà cùng hợp đồng tác chiến, thay nhau đốn ngã bất cứ đứa nào trước mặt, lịch sử xóm Xe Bò có một lần đầu tiên Thái Lý Phật và Vịnh Xuân Quyền sát cánh cùng nhau.

 

Sau tầm 5 thằng xóm Trên bị ăn đòn nặng nề bỏ chạy ra phía sau thì lúc này Phệ đầu lãnh và thằng Rổ mới nhận ra sự có mặt của tôi.

 

– À, công tử thành phố cũng muốn ra oai à ? – Thằng Phệ nhíu mày.

– Còm nhom thì lại không an phận, mày là thằng quái…nào… ! – Thằng Rổ không kịp nói hết câu đã thấy tôi phóng đến trước mặt nó.

 

Yên tâm vì bọn lâu la xóm Trên đã có A Lý lo liệu đằng sau, tôi gằn giọng hỏi thằng Rổ :

 

– Tao hỏi mày một câu thôi !

– Cái….. ! – Và thằng Rổ lại như A Tắc, nó lùi người lại vì thấy đôi mắt đỏ của tôi đang nhìn nó sắc lạnh.

– Mày muốn chết bây giờ…. ! – Tôi bước thêm một bước thu nắm đấm lại, ép thằng Rổ lùi lại theo. – … hay lát nữa chết ?!

 

Và thằng Rổ không có cơ hội trả lời, tôi vung mạnh cổ tay sử ra một chiêu trong Báo hình quyền, nó may mắn né được nhưng bị tôi lật tréo khuỷa tay sang cánh ngược lại, nối tiếp đập thẳng vào một bên thái dương của nó.

 

– Kình ! – Thằng Rổ không kịp thốt lên tiếng nào, lùi lại lảo đảo rồi đổ ập xuống đất như gốc cây bị đốn hạ.

 

– “ Đoàn choáng này là vì mày phá hỏng món quà của thằng Mén ! “ – Tôi hừ thầm rồi đưa mắt nhìn Phệ đầu lãnh sửng sốt tột độ, mở to mắt nhìn thằng đệ của nó đang quằn quại rên rỉ.

 

– Mày…mày…. ! – Thằng Phệ không thốt nên lời.

 

Phệ đầu lãnh ngạc nhiên một, A Lý ngạc nhiên hai, cả chiến trường ngạc nhiên mười, vì thằng Rổ xóm Trên xưa nay nổi tiếng bởi cái lưỡi không xương hay xiểm nịnh đồng thời cũng là một tay sừng sỏ được Phệ đầu lãnh tin tưởng giao toàn quyền quản lí bang hội, dưới một người trên hơn chục người. Thế mà giờ đây chưa đến hai đòn tấn công của một thằng thư sinh thành phố là tôi thì thằng Rổ đã nằm sàn, đưa mắt thảm thương nhìn đại ca nó cũng đang chấn kinh tâm trí.

 

Hết thảy tụi xóm Trên và xóm Dưới đều ngừng tay, thôi choảng nhau rút về lại chiến tuyến đứng sau lưng đại ca của tụi nó. Riêng chỗ thằng Rổ nằm xả lai là đông nhất, tụi xóm Trên quây lại nhìn phó tướng tụi nó đang rên rỉ không ngừng, một bên thái dương đã bầm tím.

 

– Cái gì vậy ?

– Thằng đó có võ à ?

– Nó đánh võ gì vậy ? Tao chưa thấy bao giờ !

– Nhớ rồi, anh họ thằng Mén, nó hay đi chung lắm nè !

– Kéo anh Rổ về đằng sau đi tụi bây !

 

A Lý bước lùi lại làm A Tắc và cả đám sĩ tốt đang nhốn nháo phía sau cũng lùi theo, nhường lại một khoảng đất rộng trước mặt.

 

Lúc này trên bãi đất trống của sân sau Uỷ ban Phường, tôi đứng đối diện với thằng Phệ đầu lãnh, sau lưng hai thằng là mỗi bên xóm Dưới và xóm Trên đang hồi hộp chờ đợi, biết được rằng ân oán sẽ được phân định ngay sau trận long tranh hổ đấu này.

 

– Mày được lắm ! – Thằng Phệ vừa nói vừa bẻ tay răng rắc, cười khinh miệt. – Ra trước giờ giấu nghề, tao tưởng cái xóm mày hết thời với thằng anh mày rồi chứ !

– Nói ít thôi, để hơi sức đi ! – Tôi nhếch môi.

– Hề, đừng đánh đồng tao với cu Rổ, thằng ngu ! – Nó hừ mũi.

– Cái hạng mất dạy như mày thì tao đâu cần đánh giá ! – Tôi nheo mắt đáp.

 

Thằng Phệ trợn mắt nhìn tôi, thu ngang nắm đấm lại rồi bước nhích về phía trước, chẩm dứt màn đấu khẩu đầy vô ích. Tôi đưa mắt sang hướng mái hiên, LyLy đã đỡ thằng Mén ngồi dậy, lắc đầu ra hiệu bảo ý bảo tôi đừng đánh. Tôi khẽ cười trấn an LyLy, nhìn cô ấy mím chặt môi và khuôn mặt toát đầm đìa mồ hôi một cách không bình thường.

 

Nhưng tôi không có thêm thời gian để lo lắng nữa, quay lại vào sân đấu, tôi hít một hơi thật sâu, nghe lửa giận bừng bừng như nộ hoả xung thiên, như màu mắt đang đỏ lừ của tôi vậy.

 

Trời chạng vạng tối, những cơn gió mùa hè thổi qua hàng me tây xào xạc làm mát rượi những cư dân ở xóm Xe Bò sau một ngày lao động mệt nhọc. Nhưng lúc này làn gió mát ấy không đủ để làm dịu đi sức nóng của khoảng đất trống đang lố nhố cả đống con trai, hết thảy đều hồi hộp, căng mắt nhìn theo hai nhân vật chính của thời khắc lúc này… !

 

Ngoại truyện chương 8 :

 

Thằng Phệ lao vào trước tiên, nó đưa nắm đấm to đùng nhanh như chớp nhưng tôi lách người sang bên né được, và ngay lập tức thằng Phệ xoay người quét 1 vòng chân từ trước ra làm một cú đảo cước với bán kính rộng, tôi khẽ nhích chân lùi về phía sau, kịp nghe tiếng gió xé ngay trước mũi mình.

 

Xung quanh ồ lên vài tiếng, hú vía có, trầm trồ có mà tiếc nuối cũng có.

 

Đòn tấn công phủ đầu thất bại, như bản năng Phệ đầu lãnh dịch chân thủ thế trở lại, tôi cũng bắt đầu khai tấn. Hai bên gườm gườm nhau bước đi thành một vòng tròn, vừa bước vừa giữ một khoảng cách nhất định. Bởi lẽ vì cả tôi và nó đều biết, ai ra đòn trước thì bất lợi hơn do đòn xuất ra rồi thì là đòn chết, đòn chưa được tung ra thì gọi là đòn sống.

 

Phệ đầu lãnh giơ tay lên ra đòn gió, nhưng tôi biết thế nào là đòn gió vì thân thủ của nó không liền lạc với động tác ra đòn. Nếu nó lao lên thì cả người đều phải lao theo, chính vì vậy tôi vẫn giữ thế thủ nhất định. “ Vịnh Xuân bộ pháp, túc bất ly địa “ , nghĩa là bộ pháp của Vịnh Xuân thì chân không rời đất, luôn dồn trọng lượng vào chân sau khi ở thế thủ hòng tránh những cú quét chân tầm thấp vào chân trước.

 

Tôi kiên nhẫn giữ tấn vì vẫn chưa biết rõ trình độ thằng Phệ ra sao, cứ bình tĩnh phân tích địch thủ. Thằng Phệ học võ cổ truyền, vậy nên quyền pháp đều có cả quyền lẫn cước, đòn đánh đều đủ cả tầm ngắn và tầm xa. Và thằng Phệ ít giây sau đã thể hiện ngay điều đó, nó tung một cước thẳng vào phía trước nhưng tôi lách người né được, và bất thần nó đảo người đá thêm một cú nữa, tôi dịch chân lùi lại. Giây phút đó tôi không thể ngờ được nó lại có thể xoay người luôn trên không và tung thêm một cú đá bồi nữa. Không thể tránh né, tôi giơ hai tay qua bên trái theo dấu nhị tự đỡ một cước nặng nề của thằng Phệ.

 

– Bốp ! – Tôi chấn kinh lùi luôn cả mấy bước sang bên.

 

Phệ đầu lãnh sau cú đá xoay vòng trên không thì nhẹ nhàng tiếp đất, nhếch mép cười khinh bỉ, bọn xóm Trên được thể tặc lưỡi và bàn tán um sùm :

 

– Quá đỉnh, cú đá nối !

– Thằng nhóc con xong rồi, hà hà !

– Này thì thách đấu với đại ca tụi tao !

 

Nhưng tôi chẳng màng đến trò gây nhiễu tâm lí chiến đó, vẫn bình tĩnh khai tấn và đưa hai tay về thế thủ Vịnh Xuân. Thằng Phệ thấy tôi cứ trơ ra thì tức lắm, nó hừ mũi rồi không nấn ná thêm phút giây nào lại lao vào ngay, lần này, nó tung cước trước, tôi vẫn né được, và nó lách người sang vòng tay ra đấm vào má trái của tôi.

 

Và thời khắc đó chính là sai lầm chết người của thằng Phệ, vì vô tình nó lại tự chui đầu vào phạm vi tấn công của tôi. Vịnh Xuân Quyền là một võ phái cận chiến tốc độ cao với những đòn đánh nhanh, hiểm ở những nơi có khoảng cách hay cự li hẹp. Chính vì thế, quyền của thằng Phệ vừa ở ngay trước mắt là tôi dùng Thán lướt tay trên đầu quyền của nó, rồi lật lại sang Tách, tôi đánh bật tay của nó ra và nhanh chóng nhập nội.

 

Sư phụ tôi từng nói, nếu phải chiến đấu với một người cũng học Vịnh Xuân, thì phải nhớ vạn nhất đừng bao giờ để đối phương nhập nội, vì Vịnh Xuân mà nhập nội được thì muốn đánh lúc nào là đánh, cần buông lúc nào thì buông.

 

Lúc này cũng vậy, tôi nhích chân nhập nội vào phạm vi tấn công, sau khi Tách tay của nó ra thì tung một cú chấn cổ tay ngược lên hàm dưới thằng Phệ.

 

– Cộp ! – Tiếng hàm dưới thằng Phệ va vào hàm trên của nó.

 

Phệ đầu lãnh lùi bật ra theo phản vạ nhưng bị tôi thính kình trên tay, dùng Trầm đánh vào bụng nó, và thằng này vừa quờ quạng tay để đỡ đòn quyền thì tôi bất thần đá vào khuỷa chân khiến nó gần như khuỵa người xuống đất, ngay lập tức tôi lại giật chỏ khiến mặt nó nảy ngược lên trên.

 

– Bốp ! – Thằng Phệ choáng váng lùi ra sau đến mấy trượng.

 

Tôi buông nó ra chưa nhập nội hẳn, đơn giản là vì nếu chỉ có thế mà đánh gục nó thì vẫn còn đơn giản và chưa hả đi lửa giận trong tôi.

 

– “ Mày sẽ còn đau hơn gấp trăm, nhục hơn gấp ngàn ! “ – Tôi nghiến răng.

 

Sau khi dính liêp tiếp đòn liên hoàn của tôi, Phệ đầu lãnh đã chảy máu răng, nó quệt môi rồi mắt long lên sòng sọc, không đếm xỉa gì nữa mà lao lên như tên cuồng trí. Tôi bình tĩnh nhảy lùi lại cho nó mất đà rồi giáng ngay một bợp tai nữa vào bên mặt nó :

 

– Chát ! – Nó tối tăm mặt mày, theo phản xạ đưa tay ra đỡ lấy đòn tiếp theo.

 

Nhanh như cắt tôi dùng khuỷa tay mình đè tay nó xuống và bật khớp ngược vào mặt nó, thằng Phệ dính một đòn nặng ngay mũi, đang choáng váng thì tôi bồi luôn Tam Xung quyền, đánh liên hoàn thật nhanh gần 10 đấm vào giữa người nó, kết thúc bằng cái bạt tai khiến thằng này té ra sau một sải chân.

 

Nhưng tôi không đánh tiếp, mà bước lùi lại, hừ nhạt một tiếng :

 

– Đánh thật đi, đừng nhường tao nữa !

 

Thằng Phệ điên tiết, gào lên vận sức rồi lại tung cước thẳng, tôi biết, ngay sau đó là một cú đá vòng, mà điểm yếu của đá vòng là phải xoay người lại. Thế nên tôi lướt hẳn vào phạm vi đá của nó và tung một đòn đá triệt vào đầu gối khiến thằng này khuỵa xuống, và đẩy nhẹ một phát thì nó đã chúi nhủi ra đất.

 

– “ Mày sẽ còn nhục hơn gấp trăm ! “

 

– Cái gì là đại ca xóm Trên, vô dụng ! – Tôi lại khích tướng.

 

Và Phệ đầu lãnh lúc này không còn đếm xỉa gì đến thể diện nữa, nó đứng bật dậy, máu từ kẽ răng chảy ra. Nó bặm môi nhìn tôi trừng trừng rồi đưa nắm đấm lên để lộ ra phần khớp giữa các ngón tay. Tôi biết, nó đã sử ra Hùng Kê quyền của võ Tây Sơn.

 

– “ Mày sẽ còn đau hơn gấp ngàn “

 

Tôi nhếch mép : – Học nghệ chưa thông, mày làm mất mặt võ Tây Sơn rồi đấy !

 

Phệ đầu lãnh không nói không rằng, mặt đỏ gay như con gà chọi, nó lao đến vòng hai tay vào nhau rồi đánh tạt ra, nửa chừng lại thu lại thành một vòng âm dương và đổi tay đánh bật xuống dưới phần bụng. Tôi bình tĩnh dùng Tách đỡ gạt đòn của nó ra, và dùng Xuyên đánh thẳng vào mặt nó. Thằng Phệ né được lại tung chân định đá lên trên thì bị tôi lập tức đá triệt ngay từ khi cước nó còn chưa xuất. Theo bản năng, bất kì đòn đánh nào bị triệt tiêu ngay từ khi còn chưa xuất ra thì bất kỳ ai cũng nhất thời giật mình và khựng lại mạch ra đòn, tôi lợi dụng khoảnh khắc thằng Phệ còn đang hạ chân xuống thì dùng Tiêu mổ ngay vào xương đòn gánh của nó.

 

Thằng Phệ chưa kịp kêu đau thì đã lãnh tiếp cú bồi bằng khuỷa tay của tôi ngay sau đó :

 

– “ Tiêu đâm hiểm, Xuyên đánh thẳng, Bàn thính kình, Thán lật cánh, Tách nhất kích ! “

 

Nếu bạn tập Vịnh Xuân đến một mức độ vừa đủ, tất sẽ bước vào cảnh giới Chiêu xuất tuỳ tâm, tay tự ra đòn đánh mà không cần suy nghĩ, cứ như não bộ được lập trình sẵn. Tôi bồi luôn 5 đòn liên hoàn vào mặt thằng Phệ, nó bật ngược ra nhưng bị tôi dùng Thán kéo hai tay trở lại và đá thẳng vào bụng nó khiến thằng này té dựa luôn vào cột chống mái hiên.

 

Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhớ lời sư phụ đã dặn, Vịnh Xuân quyền pháp, lưu tình bất xuất, xuất bất lưu tình. Ý tức nếu còn tình cảm thì đừng đánh, mà đã đánh là không được phép để tình cảm chen ngang. Mà tôi thì không có bất kì chút gì gọi là lòng thương hại cho thằng Phệ lúc này đã thấm đòn.

 

– “ Mày là thằng đầu tiên được nếm 108 Mộc nhân thung của tao ! “

 

Trong bài 108 động tác tập với mộc nhân, tôi nhớ các động tác chủ yếu đánh vào 4 chỗ hiểm yếu của cơ thể người là yết hầu – đánh vào tất chết, chấn thuỷ – bị lực tác động mạnh có thể gây truỵ tim, hàm dưới – dễ gây cho địch thủ cắn phải lưỡi mình, và cuối cùng là hai bên nách – nếu bị đánh mạnh vào có thể gây suy hô hấp nghiêm trọng. Và may thay tôi vẫn giữ được bình tĩnh, tránh ra 4 chỗ tắc tử của thằng Phệ lúc này đang tựa hẳn người vào cây cột sắt.

 

Như những năm trời ròng rã tôi tập luyện với mộc nhân ở nhà, thì giờ đây tôi cũng vẫn đánh như vậy, chỉ khác một chỗ là không có mộc nhân bằng gỗ mà thay vào đó là con người bằng xương bằng thịt. Tôi đánh liên hoàn vào mặt, vào vai, vào bụng, vào chân và cả vào ngực thằng Phệ, cả khoảng sân sau rộng lớn hôm đó, lúc đó chỉ có tiếng đánh chát chúa của tôi vào người thằng thủ lĩnh xóm Trên.

 

– “ Hai mươi bốn, hai mươi lăm, hai mươi……! “ – Chưa đến một phần tư bài 108 mộc nhân, tôi đã nghe tiếng la thất thần của thằng Mén và A Tắc.

 

– Ly, bị sao…. Ly…… !

– Gọi người nhà, mau….. !

– Tao có xe đạp nè !

 

Tôi dừng tay đánh, sững sờ nhìn sang bên, ở phía góc mái hiên, thằng Mén đang lay người LyLy lúc này đã mềm nhũn ra, khuôn mặt toát mồ hôi ướt đẫm, hơi thở khò khè và gương mặt tím tái dần đi.

 

Mặc thằng Phệ đang lả người ngồi phịch xuống đất, tôi chạy ngay lại chỗ LyLy :

 

– Chết… lên cơn suyễn rồi, thuốc đâu…cái ống thuốc ? – Tôi nghe tim mình đập binh binh.

– Em không tìm…không thấy ! – Thằng Mén mếu máo.

– Nhanh…bồng về…đưa LyLy về nhà…nhanh ! – Tôi cũng bắt đầu quýnh lên.

 

Nhưng thằng Mén vừa ăn đòn hội đồng nhừ tử, giờ ngồi dậy được đã là phước ba đời, A Tắc thì cũng không khá hơn gì. Chẳng để thêm giây nào trôi qua, tôi bế xốc người LyLy toan đứng dậy thì tay chân vô lực, tôi cũng khuỵa chân mém té. Nhìn lại thì hai tay mình đã đỏ bầm và đang run rẩy vì nãy giờ vận quá nhiều sức :

 

– Để tao ! – A Lý chạy tới rồi bế LyLy đến chỗ chiếc xe đạp, A Tắc dìu thằng Mén đi theo, tụi xóm Trên vội dạt ra hai bên nhường đường.

 

Tôi toan đứng dậy đi theo bọn A Lý thì nghe tiếng thằng Phệ đầu lãnh thều thào đằng sau nhưng vẫn đủ nghe, nó gọi tôi lại :

 

– Mày…mày…đợi…đó, rồi tao…sẽ… ! – Nó nói không ra hơi.

 

Nhưng tôi chỉ hừ nhạt và cười đáp :

 

– Nhãi ranh, mày về tập 100 năm nữa đi rồi hẵng gặp tao ! – Rồi quay bước đi vội ra phía cổng, không buồn nhìn lại nó.

 

Vậy đấy, đó là lần cuối cùng tôi còn nhìn thấy thằng Phệ, đối thủ đầu tiên mà tôi thực chiến trong suốt thời gian dài luyện võ. Ít ngày sau, nghe đâu nó đùng đùng tự xin phép gia đình cho vào Sài Gòn học. Và tên tuổi Phệ đầu lãnh lừng lẫy xóm Trên một thời đã kết thúc trong im lặng như thế, hoành hành bá đạo suốt gần 7 năm trời, để rồi chỉ trong vỏn vẹn vài ngày đã thân bại danh liệt, âm thầm ra đi như một dấu chấm hết tròn trĩnh và đầy nhục nhã !

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+