Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Yêu nữ quầy bar – Chương 07-08 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 7.

Chưa ngồi được mươi phút, Tiểu Ngọc đã dấm dẳng kêu đói bụng, muốn ăn, lào xào như rán chảo, trừ Diệp Tử, cô nào cô nấy đều đồng loạt thấy bụng đói meo, tình huống gần như là em Tiểu giơ tay ra hiệu lệnh, các mĩ nhân nghe theo một cách vô điều kiện.

“ Thôi đi, thôi đi, mịe chúng mày chứ qua thăm tao hay là qua phá tao đấy? Đi hết cả đi, ai kia nữa,” Diệp Tử hất đầu về phía tôi, “Anh mời mấy chị em đi ăn đi!”

“ Nhất trí……..Còn em ăn gì?”

“ Ở đây cũng có cháo.Mà em cũng không muốn ăn.”

“ Em có muốn anh mua gì về không?”

“Ối, đợi anh về á……” Diệp Tử cười , “Cũng được, mang cho em hộp dưa muối, em chẳng muốn ăn”

Không khác gì đội trưởng, tôi dẫn đoàn 5 em ra quán cơm gần bệnh viện.

Nói thật thì, tôi vẫn muốn ở lại bên Diệp Tử, sợ gì chuyện bị đói rạc hay không?

Đám “ruồi” nữ bắt đầu “vo ve” lầm rầm nói chuyện, những câu chuyện của họ xoay quanh thế giới đàn ông, cụ thể là bộ phận đàn ông thích chơi hoa ghẹo nguyệt.

Đàn ông- Tình dục- Tiền bạc mãi mãi là chủ đề của họ.

Chỉ làm nghề này, mới có thể lùa ba thứ cọc cạch đó lại với nhau.

Họ trẻ, đẹp, nhưng chỉ như những hạt bụi lượn bay vật vờ, không có nguồn cội. Họ có một đám đàn ông vây quanh, nhưng theo một chừng mực nào đó bên họ không có lấy một người, thế nên, không có cuộc sống tình yêu thật tốt, không có chuyện để nhọc lòng.

Không tình không đau đớn, tiền lại đầy ứ trong tay, thả nào càng ngày càng có nhiều các cô rảo bước trên cung đàn vật chất.

Tôi không có quyền phát ngôn về luận đề này, chỉ là tôi có hay biết đôi phần

Cơm canh sắp hết, tôi hỏi: “Mấy em muốn đi đâu? Cần anh tiễn về không?

“ Được ạ được ạ….” Gần như 5 mồm một giọng.

Dở hơi tôi rồi! Lại còn nhớt thêm nữa! Giờ thì chỉ muốn vả vào miệng mình.

5 bà mợ này mỗi bà đều muốn về nhà thay đồ mông má để lên ca, lại không cùng ở với nhau, dù đường không tắc, đưa được từng cô về xong, hỡi ôi, cũng đã gần 9 giờ tối!

Quầy bán hàng không có loại dưa muối nào ngoài cải bẹ muối. Cô bé Diệp Tử này cũng lạ, không thích gì lại chỉ muốn dưa muối.

Tôi nói với bà bán hàng: “ Cho 10 gói”

cải bẹ muối

Cô y tá trong bệnh viện thậm chí không ngước lên nhìn tôi, chỉ nói một câu làm tôi rụng rời: “ Đã quá giờ thăm nom, mai anh đến sau nhé!”
Tôi vẫn đứng lì ra muốn xin xỏ thêm, thế mà thiên sứ mặc áo trắng yêu dấu của chúng ta tay cầm cái bút gõ gõ lên bảng qui định gắn trên tường, “Giờ giấc chẳng đã trưng cả ra đây rồi hay sao?

Tôi gọi vào máy Diệp Tử, di động tắt máy.

Bỗng nhớ lại nụ cười lưỡng nghĩa em dành cho tôi trước lúc bước ra cửa, ngay từ đầu em đã tiên liệu được rằng tối nay tôi sẽ không kịp về với em.

Tôi cầm lấy 10 gói rau vất ra ngoài cửa xe.

Chuông điện thoại reo.

“ Kìa,mày đang ở đâu đấy? Bọn tao đang tụ ở Đá trần gian, V1, mày đến đi!” là ông bạn Trương Bác.

“ Sáng mai tao còn phải đi làm, mệt không cựa được rồi!”

“ Con lạy bố, hôm nào bố chả phải đi làm! Đêm nào bố chả chơi đến khuya? Nhanh lên đi, lên chào ông chủ của công tuy Quang Hóa, cho có thêm không khí, tìm vài em chơi”

“ Tao tìm đâu được? Tao đâu phải chó săn!”

“ Nhưng mày là đệ tử của chó săn à! Chẳng phải mày quen với một đứa khá nổi tên Diệp Tử ư? Mày gọi nó đến phục vụ luôn đi, tao vừa ra ngoài tìm một túm mà chưa thấy”

“ Thế à? Thế mày tìm túm khác đi!”

“ Con nhỏ đấy ngon lắm, là đại ca muốn nó…”

“ Khỏi cần tìm, họ không có ở đó đâu”

“ Ồ……sao mày chắc thế? Thằng ôn con……Thôi không nói nhiều, nhanh ,nhanh,nhanh, đến đây nói tiếp!”

Tôi đưa Tiểu Vân tới V1, cái tay họ Châu, chủ tập đoàn Quang Hóa đang ngả nghiêng.

Tôi vẫn nghĩ về 10 gói cải bẹ, tâm trạng hẳn không tốt. Tôi đã không thể bỏ 10 gói cải bẹ ra khỏi đầu. Thằng Trương Bác cứ nghĩ hôm nay tôi vớ được vàng, vì bình thường một giọt rượu tôi cũng không biết uống, bình thường chỉ uống chút thôi, là lảo đảo dọc nghiêng rồi.
Nôn xong đầu tôi hơi nhức, vừa ra khỏi nhà vệ sinh tôi đâm sầm vào một người, một mùi nước hoa sộc thẳng lên mũi, tôi ngạt thở đến mức càng quay cuồng hơn
  

Chương 8.

Chưa nhìn rõ mặt người, đã thấy hay cánh tay khẳng khiu quàng lên cổ tôi, một mái đầu vàng khè cọ vào tai, Tiểu Ngọc dán chặt đôi ngực nở mềm của mình vào lưng tôi, thầm thì bên tai: “Cưnggg, cưng uống rượu à?”

Cô ta dìu tôi vào phòng riêng.

Đầu óc tôi quay cuồng, chỉ muốn nằm vật xuống đâu đấy để ngủ.

Mơ màng nghe thấy tiếng Trương Báć: “Lái xe được không?……Thôi khỏi, để anh em đưa mày về!Hả cái gì……à,à thế thì được, thế thì việc của hai bạn vậy….”

Tôi lòng mòng thấy thang máy.

Lòng mòng thấy hiện ra gương mặt Diệp Tử……

Mơ thấy Diệp Tử hôn tôi, mơn miết đầu lưỡi tôi…..

Mơ thấy Diệp Tử nói: “ Người anh toàn mùi rượu thôi……”

Tôi mơ thấy cùng Diệp Tử làm chuyện xác thịt, có hai ngày mà em gầy đi nhiều, ngực cũng teo lại……

Tôi mơ thấy Diệp Tử đi rửa người, giúp tôi mở máy lạnh……

Mơ thấy 10 gói cải bẹ muối đập liên hồi lên đầu tôi……

Mơ thấy tôi đi nhẹ, tìm lên tìm xuống không tìm thấy cửa vào……

Tôi tỉnh lại vì buồn tiểu.

Đầu đau như có ai tách đôi ra, chẳng lẽ 10 gói rau ấy lại có sức nén ép đến thế?

Tôi mở mắt, cái đầu tiên tôi nhìn thấy là một trần nhà, phía trên có treo một chiếc đèn 3 chùm, không phải của nhà tôi.

Rồi tôi nhìn thấy bức tường, trên tường treo một bức ảnh khá lớn, người con gái trong ảnh trông quen quen, hình như đã gặp qua ở đâu. Bức tường này cũng không phải của nhà tôi.

Đầu vẫn rất đau, quan trọng nhất là tôi không rõ tình trạng hiện tại, thây kệ, tôi muốn thoát hết chỗ nước trong bụng ra đã.

Vừa cựa mình, tay tôi đã chạm vào một tấm thân thơm nồng ấm áp, một khuôn mặt, mắt tôi đầy một màu vàng ruộm- Đây cũng không phải nhà tôi, nhà tôi không có cái màu này, đây là cái gì vậy…….tóc!

SƯ TỬ VÀNG!

Tôi hơi tỉnh lại!

Tiểu Ngọc quay lưng về phía tôi, người trần truồng, trên bụng chỉ đắp độc một chiếc khăn mỏng.

Và tôi? Có mặc mới là lạ!

Chẳng phải dài dòng nữa, việc này nói cũng chẳng tới đâu.
Tôi nhẹ nhàng mặc lại quần áo, và tìm ngay được nhà tắm

Giật nước xong, đậy nắp bồn cầu xuống, tôi ngồi thụp xuống nghĩ ngợi một lúc lâu, nhưng chẳng nghĩ ra được điều gì, tôi đờ ra như phỗng. Có một điều thật rõ, đó là tôi không yêu cô ta, kể cả thích cũng không có.
Rượu có thể làm loạn tính, ai nói mà đúng mười mươi.

Nếu tối qua không đưa mấy cô kia đi ăn, nếu chị y tá mở lưới cho tôi một đường thoát vào thăm Diệp Tử, nếu không phải tôi giận việc Diệp Tử biết tôi không kịp về vẫn sai tôi đi mua rau muối, nếu không phải thằng bạn Trương Bác gọi tôi đi Đá quí trần gian, nếu không phải vì tôi uống nhiều phải vào nhà vệ sinh nôn, nếu không phải Tiểu Ngọc đúng lúc đụng vào tôi ở cửa, tôi……nói không chừng có thể cô ta sớm đã mưu tính cả rồi.

Ôi, nếu……

Nếu Diệp Tử biết được việc này…….

Than ôi, đầu đau muốn chết, tôi thề là sẽ không bao giờ uống rượu nữa, ít nhất là không như tối qua hết nốc rượu tây lại nốc bia, uống như hôm qua chả khác tự mình chuốc mình say.

Ra khỏi phòng vệ sinh, tôi gọi điện về cơ quan xin nghỉ, tôi cần phải về nhà ngủ tiếp

Giờ đã là 11h kém mười.

Nghĩ rồi, tôi rút trong ví ra 3000 tệ(khoảng 6 triệu VNĐ) để dưới ấm trà bày ở phòng khách.

Tôi không muốn sau này có bất kì quan hệ nào với Tiểu Ngọc.
Lần đầu tiên làm tình phải trả tiền, mặc dù đang trong lúc nhầm lẫn không phân biệt được đối phương là ai.

Nghĩ lại tôi vẫn chỉ là một gã còn trẻ dại dột, cho dù việc tôi đã làm thật nhơ bẩn.

“ Hey, cưng, còn sớm mà? Cưng đang làm gì thế?” Tiểu Ngọc trần truồng bước ra từ phòng ngủ.

Bắt gặp tôi đang để tiền xuống bàn, trong vòng 5 phút, cô ta nhìn chòng chọc vào tôi, rồi nhếch mép cười. Tôi không thể hình dung nổi đây là kiểu cười gì nữa.

“Bao nhiêu?”

“Ba nghìn”

“ Cũng biết luật phết nhỉ” Cô ta hất hất tóc, “ Em không cần!”

“ Em không cần, thật đấy!” Cô ta nói thêm, “ Anh muốn nghĩ thế nào thì tùy, em vẫn không cần, anh NỢ em một TÌNH NGƯỜI.”

Nói rồi cô ta vuốt vuốt tiền, đút nó vào túi quần tôi, tóm chặt lấy tay tôi, “ Lý Hải Đào, anh khinh em quá đấy, nếu em vì kiếm tiền, em có thể ngã giá với anh lúc anh còn tỉnh, hiểu không?”

Tôi lắc đầu không hiểu.

“ Được rồi, anh có việc thì cứ đi trước, cưng à, NHƯNG……hôm nay anh vẫn đi làm chứ?……3 rưỡi chiều anh qua đón em đi, chúng mình cùng qua đón Diệp Tử, hôm nay nó được ra viện rồi.”

“Thế còn……”

“ Thế còn cái gì, nào,lại ôm cái nào……”

Tiểu Ngọc siết lấy vai tôi.

Ra khỏi căn nhà, tôi đến chỗ bậc thêm cạnh cửa và ngồi thụp xuống.
Tiền trong ví cộm lên, không thiếu một xu.
  

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+