Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Yêu nữ quầy bar – Chương 27-28 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 27

Nửa giờ sau, vừa ra khỏi taxi tôi nhận được điện thoại của Diệp Tử, hẳn nhiên em đã nghe người ta nói về việc ban nãy, nên căn vặn hỏi han sự tình, tôi kể lại đầu đuôi câu chuyện, đầu máy bên kia im lặng một lúc, đáp: “Lát em gọi lại cho anh.”

Dập máy xong, tôi cũng không dám về nhà, tôi sợ nhỡ đột nhiên Diệp Tử gọi lại, nói chuyện trong nhà không tiện.

Vài phút sau, Diệp Tử gọi lại thật: “Di động của Tiểu Ngọc tắt máy rồi, gọi về nhà cũng không có người nhấc, không biết đi đâu rồi, không liên lạc được.”

“Chắc cô ta…không xảy ra việc gì chứ?”

“Ôi, không biết được…Bảo vệ nói lúc ấy nó khoác áo choàng rồi về luôn, bảo vệ còn đưa nó ra tận cửa xe…Ra khỏi sàn đã thôi khóc rồi…Mà, anh nữa…sao không nhịn nó chút đi…Mà thôi, việc này cũng không thể trách anh, thế này nhé anh yêu, chốc nữa anh qua cửa nhà em đợi em, khoảng nửa tiếng nữa em làm xong. Mình gặp nhau nói tiếp, xem xem liệu có cách giải quyết không.”

Đêm ấy Diệp Tử gọi liên tục cho Tiểu Ngọc, liên tục không gọi được cho Tiểu Ngọc.

Diệp Tử không hề trách tôi, nhưng trong lòng mình tôi rất buồn bực.

Tôi mơ thấy nước mắt của Tiểu Ngọc, lau thế nào cũng không sạch được.

Tôi rút êm khỏi giường, châm một điếu thuốc, ước gì có thể bồi thường, chỉ cần không phải yêu cô ta, cái gì tôi cũng làm được. Dẫu sao đó cũng là một người con gái, xảy ra việc như thế, quả thật bẽ mặt. Cũng bởi tôi cả giận mất khôn, tại sao cái áo chết tiệt lại rơi xuống đúng lúc ấy chứ?

Nói đi nói lại thì Tiểu Ngọc đã có gì sai? Vì cô ta yêu tôi? Yêu? Cái từ này viết ra chỉ mất vài nét, cớ sao chẳng mấy ai viết được nó.

Nắng mai đã lùa vào cửa sổ, Diệp Tử của tôi đang ngủ rất say.
Cả ngày hôm nay vẫn không thể liên lạc với Tiểu Ngọc. Diệp Tử gọi hỏi rất nhiều người khác, thậm chí chúng tôi còn đến nhà Tiểu Ngọc gõ cửa như điên 10 phút đồng hồ, nhưng vẫn bặt tin tức.
Bỗng nhiên cô ta giống như đã biến mất khỏi trái đất này.
Biệt tăm biệt tích.

*
**
Mặt trời mọc mặt trời lại lặn, được như thế đến ngày thứ 3, Diệp Tử òa khóc trước sự mất tích của Tiểu Ngọc.
Em thổn thức: “Hải Đào ơi, em không biết cô ấy ở đâu, cô ấy có sao không….Cô ấy sống hơi cay nghiệt, nhưng lần trước khi em lâm nạn, cô ấy không rời em nửa bước, đã bên em 2 ngày 2 đêm không hề chợp mắt! Ai có thể làm thế ngoài cô ấy? Thân gái dặm trường, nhỡ may làm sao…Em muốn đi báo công an, nhưng…anh nhìn xem những cô gái kiểu như em, bình thường trông đều rất ăn chơi, mỗi ngày đổi một bộ đồ hiệu, lúc thì Gucci, lúc thì Versace, nhưng, đã ai từng nghĩ qua cuộc sống của chúng em nằm dưới đáy xã hội? Đơn giản như một con chuột! Phải trốn cả công an…Càng không thể đi báo công an! Anh thấy không? Hải Đào? Anh đã chứng kiến nước mắt của các cô ấy chưa? Có ai thật lòng quan tâm tới chúng em? Có không?”
Tôi siết chặt Diệp Tử vào lòng, không biết phải an ủi em ra sao, tôi sợ rằng nếu tôi thốt ra một lời, sẽ không rút lại được. Vì tôi muốn nói:
Em thân yêu, đừng làm nghề này nữa, anh nuôi em.
Nhưng giờ, tôi sắp sửa đến chính bản thân mình cũng không nuôi nổi.

Đây là sự thật, toàn bộ số tiền tiết kiệm tôi gửi trong ngân hàng chỉ vỏn vẹn có 5148 tệ. Mà 4 ngày nữa sẽ đến sinh nhật của Diệp Tử. Diệp Tử đã đồng ý, một bữa ăn tối dưới ánh nến, do tôi thanh toán.
Tôi đã quyết định từ một tháng trước, sẽ tặng cho em một đôi khuyên tai bằng kim cương, tôi thấy em có rất nhiều đồ trang sức, nhưng không có nhiều khuyên tai.
Mỗi một chiếc khuyên gắn hai viên kim cương hình giọt nước, không to, nhưng lóng lánh tinh xảo, kiểu dáng đặc biệt, rất hợp với bề ngoài của Diệp Tử, giá 11500 tệ.
Nếu giảm giá 10%, cũng cần 10.000 tệ.
Buổi tối có thể đặt chỗ 2 người tại quán ăn Âu ở khách sạn Kempinski, có hoa hồng và hai chai champagne, Diệp Tử gần như không ăn đồ đắt tiền như hải sản hay ốc, bữa ăn ước tính dưới 1000 tệ.
Dùng bữa xong đặt một phòng KTV tại Đá quý trần gian, phòng cỡ vừa là ổn rồi, mời thêm bạn gái của em, mở thêm hai chai rượu ngoại, tìm quản lý ở đó nhờ khuyến mại, boa cho mấy người phục vụ, chi phí PARTY sinh nhật trên dưới 6000 tệ.
Tính lần lượt như thế, nếu không có khoản phụ trội nào, tổng cộng toàn bộ số tiền cần tiêu khoảng 17.000 tệ. Mà tôi chỉ có 5148 tệ, toàn là tiền NDT. Cộng thêm 1820 tệ trong ví cũng chưa đến bảy nghìn tệ.
Chưa đủ một nửa, phải làm sao bây giờ?
Tôi nhận thức được là mình tốn công tốn sức ra sao cho mối tình cảm này, mặc dù trừ lần đầu tiên, Diệp Tử không bao giờ còn xin tôi một đồng (mà số tiền đó chẳng phải em đã dùng để mua đồng hồ cho tôi?), nhưng tôi luôn lo sợ em sẽ vì vấn đề tiền nong mà rời bỏ tôi.
Có biết bao nhiêu gã đàn ông lắm của vây bọc lấy em, bản thân em đã quen tiêu tiền như rác, nếu tôi thật sự xuất hiện trước em dưới bộ dạng nghèo khổ nhếch nhác, liệu em có còn chấp nhận tôi không? Tôi vẫn chưa quên những lời em nói khi mở tủ quần áo hàng hiệu.
Dù phải hy sinh cả thế gian này, tôi không hề muốn tuột mất Diệp Tử.
Tôi không dám mạo hiểm. 

Chương 28: Khép màn

Buổi tối Diệp Tử vừa về tôi nói với em luôn. Em cúi đầu không nhìn tôi: “Giờ mới biết trộn trong làng giải trí này thật mệt.”

“Thế thì đừng làm nữa, ngoan của anh, cớ gì phải làm minh tinh à? Em mới chỉ bắt đầu nổi tiếng, sau này còn khối chuyện.” Tôi vuốt tay lên tóc em, dịu dàng thuyết phục.

“Chồng ơi, chắc anh không để bụng lời thằng khốn kia chứ?”

“Không, anh tin mình.”

Đêm ấy tôi mơ thấy giấc mơ kinh hoàng, Diệp Tử ngang nhiên ve vãn một thằng trai khác ngay trước mặt tôi, bị tôi đánh cho một trận. Nhưng mơ cũng chỉ là mơ, ai cũng biết tôi không bao giờ đánh phụ nữ.

Ngày hôm sau tôi hủy bữa ăn với khách hàng, muốn mời vợ đi ăn, lâu quá rồi, em bận tôi cũng bận, đến nước nguội còn phải hâm nóng lên, huống hồ tình cảm?

Ơ, anh, sao không nói sớm, em vừa hẹn với người khác xong.” Diệp Tử nói trong điện thoại.

“Với ai?”

“ Với ông Hà, ông ấy vừa gọi cho em, buổi tối đi ăn và đi hát gì đó, có vài diễn viên nữa.”

Lại cái tay ấy, tôi nghe đến tên gã này là chân tay ngứa ngáy.

Tôi nói: “Thế thì thôi, vậy anh đi làm việc khác……Em đừng về muộn quá nghe chưa?”

Buổi tối tôi ăn qua loa rồi về nhà, đã rất lâu không về sớm, tôi nằm trên đi-văng xem một ti vi, nhớ đến việc công ty Vân Nam đang đặt quảng cáo tại 5 webside lớn, tôi mở máy vi tính lên xem

Hôm nay đầu đề của tất cả các tin giải trí là:Giám đốc công ty điện ảnh Vĩnh Miên công khai quan hệ với Diệp Linh Lung.

Tôi giận tím tái, vấn đề quái thai mà tay nhà báo hôm qua khai mào đây mà, ông Hà lại không giải thích gì, thế là có cái tin nóng này, lại đăng một loạt các đường dẫn, trong đó có một tin nhà báo của tờ Hồng Công vừa ra cửa đã bị hành hùng, nghi ngờ có liên quan đến việc trên.

Tôi mở lời bình luận phía dưới, có đủ loại ý kiến, rất nhiều sự phản đối, có người còn chửi mắng thậm tệ, sự thật sau ánh hào quang, nhưng nếu có người trực tiếp nói vợ tôi, tôi cam đoan sẽ đấm rụng răng nó như đấm tay săn tin.

Tiếng lành đồn gần tiếng dữ đồn xa, tôi nghĩ bao giờ chẳng có một đám người, từ sáng đến tối rình rập chuyện thị phi, trà dư tửu hậu, tán không biết mệt.

Có một số lời bình luận khơi dậy sự tranh luận, nói rằng Diệp Linh Lung đã từng là điếm biệt thự ở một hộp đêm, còn nói làm ăn đâu ra đấy, Diệp Linh Lung chắc chắn dựa vào thân phận gái điếm của mình mới có được vai diễn từ lão già Hà.

Tim tôi rung lên bần bật, tiếp tục mở một webside tin tức liên kết khá lớn, xem được đúng câu nói đó. Như thể có ai đang cố tình bôi nhọ Diệp Tử.

ĐM chúng nó! Tôi càng xem càng tức, ngắt luôn đường dây nối mạng.
……

Đêm ấy Diệp Tử rất muộn mới về, mồm nồng nặc mùi rượu, tôi vốn đã không vui, vùng vằng quay lưng lại, không thèm để ý đến em.

Diệp Tử rửa qua loa mặt, nằm vật ra giường ngủ thiếp đi.

Đã quá đêm mắt tôi vẫn mở trừng trừng nhìn lên trần nhà, càng nghĩ càng bực dọc, vừa lúc điện thoại của Diệp Tử réo lên, ngó sang thấy Diệp Tử đang ngủ say, tôi không nỡ lay em dậy.

Tôi nhìn điện thoại, điện thoại hiện lên chữ “HE”, Chẳng phải đây là ghép âm của chữ “HÀ” hay sao? Tôi bắt đầu cáu, chó má, hắn vừa đưa Diệp Tử về nhà? Gọi cái ĐM gì nữa?

Tôi vất cái điện thoại đi, đang định ngủ tiếp, điện thoại lại kêu leng keng hai tiếng.

Là tin nhắn.

Tôi do dự không biết có nên xem trộm tin nhắn không, từ trước đến giờ tôi chưa từng kiểm tra điện thoại của Diệp Tử, bởi lẽ đây là vấn đề tín nhiệm tối thiểu giữa hai người. Nhưng lần này tôi đã xem, vừa xem xong chỉ muốn vất ngay cái điện thoại tã tượi này xuống lầu.

Tin viết thế này: “Linh Lung, thật vui vì em đã tiếp anh hôm nay, đã bao năm anh chưa vui thế này bao giờ, cảm ơn Chúa đã cho anh biết em. Ngủ ngon. Mộng đẹp.”

Tôi đang cân nhắc có nên gọi Diệp Tử dậy không, điện thoại của em lại leng keng reo hai tiếng chuông, không phải “HE”, là một số điện thoại lạ: “Em yêu quí, anh nhớ em lắm, em hãy rời xa nó, chỉ có anh mới gợi dậy sự nồng nhiệt trong em, hôn em một vạn lần, yêu em!”

Đồ đĩ! Con đĩ, tôi sắp không nhận ra cô rồi? Tay tôi cầm điện thoại run lên bần bật. Tôi phát điên gọi lại ngay cho số vừa rồi, bên kia đã tắt máy.

Bình tĩnh bình tĩnh bình tĩnh…….tôi tự trấn an, có thể hai tin nhắn này không phải do tay Hà kia gửi đến, có thể là ai ai ai ai đó nhắn nhầm chăng?

Tôi đi đi lại lại xung quanh căn phòng, lòng rối như tơ vò, tôi sâu chuỗi à sâu chuỗi à sâu chuỗi mọi việc thành một sợi kết nối: Tin thứ nhất thông điệp chưa quá nghiêm trọng, tin thứ hai chưa nhận định được là của tay Hà hay kẻ khác, nếu vì hai tin chưa rõ nguồn gốc này hiểu nhầm Diệp Tử, tôi sợ mình làm hư hại mối lương duyên.

Tôi lặng lẽ ghi lại số điện thoại kia, 13510********, việc này phải chờ điều tra, nhưng nhỡ……thì tôi sẽ ra sao đây?

Đêm ấy tôi ngủ trong nỗi mục nát, lăn lộn trái phải, trằn trọc không yên, tôi không tin Diệp Tử làm điều có lỗi với tôi, nhưng trong tin nhắn có một từ làm tôi buồn nôn“ Hãy rời bỏ nó” lời nói bóng gió này, tôi phải giải thích sao

Chạng vạng ngày hôm sau Diệp Tử chủ động gọi cho tôi, dỗ dành: “ Chồng ơi, tối qua bé không đưa chồng đi ăn, hôm nay cùng nhau nhé, được không?”

Nếu hôm qua cô ta không làm điều gì có lỗi, thì việc gì hôm nay phải lo đền, lo bù cho tôi?

Hừ! Thằng đàn ông nào mà chả có thói hẹp hòi? Tôi đã không để bụng chuyện trước kia ở Đá quí trần gian, sao bây giờ lòng như ngàn tầng sóng trào lên?

Dần dần tôi vỡ lẽ, cô ta làm ở Đá quí trần gian là việc trước khi gặp tôi, tôi có thể không ke, nhưng khi cô ta đã là vợ chưa cưới của tôi, tôi không thể nào cho phép vợ mình lừa dối mình.

Trong lúc dùng bữa Diệp Tử tỏ ra rất vui vẻ, nói tối qua cùng ông chủ Hà và vài ngôi sao đi hát karaoke, sau đó hai người ra quầy bar tâm sự, Hà kể cho Diệp Tử nghe chuyện ngày xưa của hắn, chuyện lập nghiệp gì đó.

“Em thấy ông ấy khá tốt anh ạ” Diệp Tử kết luận.

Tốt…? Tốt sao không thấy quyên góp tiền cho học sinh tiểu học?

Lúc này điện thoại của Diệp Tử lại “bi bi” réo rắt, tôi ngồi thẳng người dậy, dỏng tai lên nghe, đồng thời quan sát hành tung trên khuôn mặt Diệp Tử, em cau mày, xem xong tin nhắn hơi liếc sang tôi.

“ Ai nhắn tin đấy ?” Tôi hỏi.

“ Chẳng biết, gửi nhầm thì phải!” Diệp Tử vừa nói, vừa bấm nút xóa tin.

Buổi tối điện thoại tiếp tục nhận thêm vài cái, “bi bi” kêu liên tục, tôi chỉ muốn giật lấy xem, còn em lẩm bẩm: “ Không biết ai thần kinh, số điện thoại rất lạ.”

“Nội dung gì thế? Có gì hay thì nói với anh.” Tôi giả như không hay biết.

“Không có gì, cái thứ nhạt nhẽo, chắc ai gửi nhầm.” Diệp Tử tắt máy.

Nếu không có gì tại sao cô phải vội tắt máy?

Một lát sau Diệp Tử vào buồng tắm, tay cầm theo di động.

Tôi cười khẩy trong bụng, cô đang “thông hơi”với tình nhân à? Nói với thằng ôn ấy đường hoàng ăn cơm với chồng hợp pháp này, đừng nhắn tin nữa!

Chồng hợp pháp cái mẹ, tôi sắp trở thành chồng cũ rồi.

Đợi tới nửa đêm tôi lén tỉnh dậy, thấy Diệp Tử ngủ say, bèn cầm điện thoại mang ra phòng khách, chốt cửa, vừa mở điện thoại lên, tin nhắn ùn ùn đổ về.

Tổng cộng 3 tin, đều là con số thần bí 135107*****nhắn, nội dung hoàn toàn giống nhau: Cưng, anh mong em muốn chết, nhớ đến đêm ấy, anh không thể tự kiềm chế. Em bỏ ngày cái thằng họ Lý kia đi, không phải em đã nói em không còn yêu cái thằng đó nữa? Trở về bên anh Diệp Tử bé bỏng ơi, để anh được yêu em, hôn em một vạn lần.

Tôi có thể không tin đám truyền thông rắp tâm giải những lời nói nhảm nhí khó lường trên mạng ,nhưng, tôi không thể không tin vào chính mắt mình.

Tôi lao ra phòng ngủ, vừa lúc định thò tay vỗ Diệp Tử dậy, sực nhớ có câu nói: Săn trộm phải có tang vật, bắt kẻ thông ********* phải bắt tại giường.

Tôi gửi ba tin nhắn kia vào máy mình để lưu trữ, xóa chúng trong máy Diệp Tử,lòng toan tính, làm sao để tìm ra những bằng chứng xác thực.

Lúc ấy, tôi chỉ muốn bắt ngay quả tang Diệp Tử và thằng khác tằng tịu với nhau, ngoài ra, không nảy ra được ý tưởng gì.

Cơn thạnh nộ làm ta nổi điên, chính cơn thạnh nộ cướp trắng của ta sự khôn ngoan.

Ban ngày như thường lệ, tôi vẫn đi làm, việc của Diệp Tử quấy nhiễu đầu óc tôi, tôi càng nghĩ càng giận điên: Bố mày kiếm tiền hộc máu, ra sức cho mày có cuộc sống tử tế, con đĩ ấy lại nuôi giai ngay sau lưng mình. Bây giờ cô ta có tiếng tăm rồi, vững cánh tung bay rồi, nuốt lời rồi, tin nhắn ấy đã giục, yêu cầu con đĩ nhanh chóng rời bỏ thằng họ Lý.

ĐM, còn tay Lý nào gắn bó với Diệp Tử ngoài tôi?

Điện thoại reo chuông, một số điện không biết.

“A lô?” Tôi hậm hực nhận điện.

“ Này, được lắm, Lý Hải Đào, bao nhiêu năm vẫn không đổi số à? Độc tôn phết nhỉ.” Một giọng nói khá quen thuộc, trong đầu tôi chớp hiện lên ánh mắt u ám của Tiểu Ngọc

“ Có chuyện gì thế Tề Ngọc Quỳnh?” Tôi lạnh lùng hỏi.

“ Ô, gọi điện thoại hỏi thăm không được à? Em xin, lần sau đừng gọi em là Tề Ngọc Quỳnh nữa, bây giờ tên em là An Ngọc, OK? Thế nào, dạo này khỏe không?”

Lại còn OK, con bé này coi mình là ai, mới ba ngày đã gọi điện tán tỉnh.

“Xin lỗi, bây giờ tôi bận, nếu không có gì quan trọng, sau này đừng gọi cho tôi nữa.”

“Thế nhé,” xem chừng bên kia Tiểu Ngọc đang cười mũi, “ Em chỉ muốn báo với anh, ban nãy thấy vợ anh đấy, đi cùng một lão già uống cafe, trông thân mật lắm, không phải bố anh chứ?

“Cô nói gì?”

“Em nói gì mà anh không biết sao? Trời ơi, thật lòng em đang vui sướng, không kìm được phải báo với anh một tiếng, chả phải các người chuyên rêu rao chuyện tình yêu của mình thế này thế kia ư? Ồ la, hóa ra cũng chỉ là cái thứ…….”

“Vớ vẩn! Tôi với Diệp Tử là tôi với Diệp Tử, liên quan gì đến cô? Cô đã quên cái bộ dạng nhếch nhác đi bán đĩa lậu của mình rồi à? Không nhờ Diệp Tử thì bây giờ cô có phim để đóng không? Không có Diệp Tử cô có là An Ngọc không? Có cơ hội đổi tên không? Mà cô còn nói xấu sau lưng?”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+